DAU YEU TIM VE - SP HOA 83

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ Dấu chân xưa ai để lại sân trường...

Quan Hen Ho

Members Area

Upcoming Events

Recent Photos

Recent Blog Entries

Recent Forum Posts

Newest Members

BÂNG QUƠ...

 

Bâng Quơ - Nguyễn Tâm Hàn

 Nào đâu biết bao giờ mình gặp lại
Tháng ngày buồn nhung nhớ chỉ làm thơ
Chỉ làm thơ … làm thơ … làm thơ
Nhớ ai trong chiều phai
Nhớ ai bao ngày trôi
Lòng ngẩn ngơ thương mãi
Ôm nỗi đau riêng mình thôi
Sấu tình sao khó nguôi
Niềm nhung nhớ không phai mờ

Ngày ấy … chỉ chút liếc nhanh
Mà sao trái tim rung lên bồi hồi
Tại ai … rèm mi chớp vội
Trời trưa nắng hè
Làm nhói tim nhau
Từ đó … trái tim mộng mơ
Dệt bao ý thơ … trao người
Nhiều đêm lòng thương nhớ hoài
Hồn vương cuối trời …tìm nhau

Lòng nhung nhớ ai mà buồn vời vợi
Nhắn mây chiều mang tới chốn trời xa
Một nụ hôn …thầm trao … về ai
Nhớ nhung dâng đầy vơi
Tháng năm không nhạt phai
Còn trong tim nỗi nhớ
Ánh mắt xưa ai thầm trao
Lời tình trong đáy tim
Còn đây mãi không phai mờ….

 

 

EM CÒN NHỚ HAY EM ĐÃ QUÊN...
 
 Sài Gòn hôm nay nghe "Em còn nhớ hay em đã quên"... lại nhớ một Sài Gòn của những ngày vừa cũ, cũ chưa đủ lâu để quên, cũ vừa đủ tha thiết nhớ...

Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng... Sài Gòn vẫn vậy, mưa mưa, nắng nắng bất ngờ, có khác gì đâu, mà sao nhớ... Có nắng nào nắng từ ngày cũ, nắng cùng nhau nheo mắt... Có mưa nào mưa của nỗi nhớ, mưa nắm tay run rẩy mái hiên... Mà phố vẫn chưa kịp quen tên bàn chân...

Nhớ đèn đường từng đêm thao thức... Sài Gòn có đêm nào không thao thức? Sài Gòn thiếu ngủ, giấc ngủ cũng như một giấc nghỉ dài, lặng im mà chong mắt nhớ... nhớ mà như không, nhớ nhẹ tênh mà vàng võ...

Nhớ Sài Gòn những chiều lộng gió... lá hát như mưa suốt con đường đi... có không gian màu áo bay lên... . Sài Gòn có khi như một bài thơ bất ngờ lạc trong đống hỗn độn, lãng mạn ở những nơi và những khi không ai hiểu. Sài Gòn chật chội, có khi gió bất ngờ xuất hiện, bất ngờ xào xạc lá vàng, bay bay tà áo, chưa kịp bâng khuâng đã vội tan.

Nhớ món ăn quen, nhớ ly chè thơm... Sài Gòn nhiều quán xá, quán xá là Sài Gòn, gặp nhau í ới ăn uống, bạn bè thân lòng vòng quán quen, chạm mặt bất ngờ... chưa kịp thân đã kịp chào nhau quen tiếng.

Sài Gòn vẫn thế, lá vẫn xanh, nắng vẫn trong, dòng sông vẫn bất ngờ uốn quanh phố sau cơn mưa, em không ra đi mà sao nhớ!. Chắc tại Sài Gòn hôm nay nhiều gió...
 
 
 
 
 Em còn nhớ hay em đã quên
Nhớ Sài Gòn mỗi chiều gặp gỡ
Nhớ món ăn quen nhớ ly chè thơm
Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng
Phố em qua gạch ngói quen tên...
 
  Em còn nhớ hay em đã quên
Nhớ Sài Gòn những chiều lộng gió
Lá hát như mưa suốt con đường đi
Có mặt đường vàng hoa như gấm
Có không gian màu áo bay lên
Em còn nhớ hay em đã quên
Quê nhà đó năm xưa có em
Có bóng dừa có câu hò

Có con đò chở mưa nắng đi...

 

TÌNH MONG MANH...

Đóng

  Một chút tình mong manh vẫn còn sót lại tận đáy tim , để rồi khi cơn gió mùa đông kéo về , khi một mình ngắm ánh trăng lấp ló sau rặng cây cuối phố , và khi nửa đêm chợt thức giấc..., lại mơ hồ với hình dáng cố nhân...
Tự nhủ hãy cất giữ những yêu thương mong manh vào lòng như là kỹ niệm của một thời xa xưa không hối tiếc với nhịp tim rung động rã rời khi tình cờ chạm phải đôi mắt người xưa ấy...

 

 

 Chìm trong tháng ngày
niềm đau lấp đầy
tình yêu thứ nhất trôi qua nhẹ nhàng
mà em đâu có biết
Nhìn trong mắt rồi
tình yêu úa màu
lòng đau nhức nhối
con tim không lời
bàn chân không ra lối đi
Biết yêu nhau là cho nhau bao nước mắt
Biết bên nhau rồi cách xa nhau thế thôi
Biết môí tình này ta không nên giữ lấy
Để giờ đây mình mất nhau đớn đau.......

Về vui với người
rồi anh sẽ cười
tình yêu thứ nhất cũng sẽ chỉ là niềm đau trong ký ức
Rồi em biết rằng
lòng anh vẫn còn
tình yêu vẫn cháy trong con tim người
dù cho đôi ta cách xa
Nói yêu nhau rồi cho nhau bao nước mắt
Nói bên nhau rồi cách xa nhau thế sao
Nói môí tình này ta không nên giữ lấy
Để giờ đây mình mất nhau xót xa............

Còn đâu tiếng cười
niềm vui với người
bàn tay yếu đuối che đi muộn phiền đằng sau đôi mắt ấy
Mình thương rất nhiều
mình yêu rất nhiều
dù xa cách mãi
yêu thương ban đầu chợt cho ta nỗi đau
Biết yêu nhau là cho nhau bao nước mắt
Biết bên nhau rồi cách xa nhau thế thôi
Biết mối tình này ta không nên giữ lấy
Để giờ đây mình mất nhau đớn đau........


Biết yêu nhau là cho nhau bao nước mắt
Biết bên nhau rồi cách xa nhau thế thôi
Biết môí tình này ta không nên giữ lấy
Để giờ đây mình mất nhau mãi mãi......

Biết yêu nhau là cho nhau bao nước mắt
Biết bên nhau rồi cách xa nhau thế thôi
Biết môí tình này ta không nên giữ lấy
  Để giờ đây mình mất nhau mãi mãi........

 

THÊM MỘT LẦN YÊU THƯƠNG
 
 Chiều dần buông qua khung cửa,nắng tắt trên những con phố thân quen. Em thấy cô đơn và trống vắng, tự nhiên em thèm lắm một bàn tay ai, dù chỉ là trong khoảnh khắc mà thôi. Tay em lúc nào cũng lạnh, mà tay anh thì ấm lắm. Em nhớ, nhớ đến quay quắt.
Nhưng sao chỉ có bóng em in trên con đường nhỏ...???
Em biết mọi thứ đã qua, anh thôi không yêu em nữa và em sẽ quên anh. Đó là tất yếu của cuộc sống, nhưng anh à, em cần thời gian. Đó là liều thuốc tốt nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho con người. Và em cần nó, cần cho những lãng quên...
Mưa rơi nhiều nơi bước chân em qua, em không khóc vì em biết bàn tay ấy đã thôi không là của em... Đã bao lần em cố gắng nắm lấy, nhưng sao khoảng cách cứ mãi xa. Em đau còn anh thì mệt mỏi....nên ta đành buông vậy. Đơn giản mà phải không anh???
 
 Đôi khi em ngạc nhiên vì tưởng chừng mình đã quên, nhưng sao khi chạm phải một điều gì đó thuộc về anh là em lại nhói đau... Em biết, anh luôn tin tưởng vào khả năng quên một người của mình...rất nhanh... nhanh như một phần trong con người anh. Và em cũng đang học điều ấy... học để tim em không hoá đá...
Gió vẫn thổi, mưa vẫn rơi... Em vẫn là em...anh vẫn là anh... Hai đường thẳng song song, không bao giờ có điểm chung. Anh dừng lại và em tiếp tục đi, đi tìm hạnh phúc thật sự của cuộc đời mình. Vậy thôi anh nhé. Em buông. Vì chưa bao giờ anh thật sự cần em...!!!
 
 

 

PHỐ XA

Kỷ niệm là gì? Kỷ niệm có phải là những buổi chiều không tên chẳng có viêc gì để làm một mình đạp xe đi lang thang trên những con đường buồn thoảng lá vàng bay, gió bâng khuâng và nắng nhạt nhòa.......

Hay ky niệm là vạt áo người xưa vấn vương mãi trong lòng ta vẫn vẹn nguyên màu lụa trắng.......Là ánh mắt em ướt vào tim ta một nỗi buồn xưa cũ..........

Kỷ niệm xưa nay đã về nơi đâu để ta mãi đi tìm trong màu buồn ký ức. Sao bỗng thấy nhớ ngày xưa và người xưa đến thế.......Nỗi nhớ cứ ào ạt dâng lên trong tim....Ước được một lần đi đến ngày xưa.....Được thả gót chân trần lang thang trên khắp các con đường nơi miền ký ức , được nghe tim mình nức nở, được gục đầu lên kỷ niệm mà thiếp đi, được kỷ niệm vỗ về ru ta vào trong giấc mơ xưa cũ........ngọt ngào.

 

AnhSaoKhuya.Net

 

Phố Xa

Sáng tác: Lê Quốc Thắng


Mưa về trên khúc hát
Lắng u buồn đợi bóng hình ai
Như tìm về thoáng hương xa
Con đường giờ là kỷ niệm
Giọt sương lặng lẽ bên em
Đọng trên đôi mắt vô tư
Để buồn cho con phố nhỏ
Để một người đến vấn vương.

 Đi bên Anh chiều trên lối vắng
Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần
Đôi vai em gầy trong chiếc lá
Giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân
Trên tay em nụ hoa vẫn nở
Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần
Câu yêu thương chìm trong nỗi nhớ
Mơ về một ngày có mưa êm đềm.


Mưa về trên khúc hát
Lắng u buồn đợi bóng hình ai
Như tìm về giấc mơ xa
Mây mờ giờ là kỷ niệm
Mùa thu lặng lẽ trôi đi
Mùa đông lạc giữa tình yêu
Xuân về như con nắng hạ
Bốn mùa mưa vẫn đợi ai

 

 

 

KHÓE MẮT THOÁNG NỒNG CAY...
 
Yêu xa là trông ngóng.
 
Yêu xa là nhớ đến mỏi mòn.
 
Yêu xa là những khoảnh khắc tủi thân và khi cần một bờ vai nhỏ bé để ôm vào lòng nhưng không thấy!
 
Yêu xa là những lúc thương nghẹn lòng mà không thể ở bên để sẻ chia chút hơi ấm, không dám nhắc đến những nhớ thương vì sợ thương nhớ trào thành nước mắt!
 
Yêu xa là xa những cái nắm tay, xa những vòng ôm, xa môi hôn và xa cái nồng nàn của mùi hương quen thuộc...
 
Yêu xa là đôi khi đi ngoài phố nhìn người ta đi bên nhau hạnh phúc, trao nhau những ánh nhìn ấm áp mà bỗng cảm thấy tủi thân, ghen tị, thèm một cái siết tay để tiếp thêm sự can đảm!
 
Yêu xa chỉ bằng những lời nói, chỉ bằng những cú điện thoại ngắn ngủi, chỉ bằng những bài hát cả hai cùng nghe, cùng một thời điểm, ở hai nơi!
 
Yêu xa, đi đâu cũng phải đi một mình, mòn mỏi mong chờ đến một ngày nào đó, được gặp nhau, dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi!
 
Yêu xa, mỗi lần gặp lại có biết bao chuyện muốn kể, nhưng khi gặp thì chẳng nói được gì, chỉ nhìn nhau mỉm cười, như để bù đắp lại những tháng ngày cô đơn!
 
Yêu xa, mới nhận ra bản thân có khả năng chờ đợi, có bản lĩnh từ chối tất cả, chỉ dành lại tình cảm cho một người duy nhất quan trọng!
 
Yêu xa là những phút thật là vui khi nhìn thấy số điện thoại người kia đang gọi.
 
Yêu xa... là thương nhớ. Là mỏi mòn. Là cần một bờ vai nương tựa. Là cần một vòng tay ôm, xua đi tủi hờn. Là những giọt nước mắt, là nụ cười... Là tình yêu!
 
Dù gần hay xa tình yêu vẫn mãi mãi là tình yêu.
 
Trich tu AnhSaoKhuya.Net
 
 
 

 

HOA TÍM NGÀY XƯA

Thời còn học trung học ở Đà Nẵng, mỗi sáng đến trường, tôi thường đi ngang qua một ngôi nhà đầy vẻ u tịch, phía trước có giàn hoa giấy màu tím sẫm và trong sân có cội ngọc lan già lúc nào cũng tỏa hương. Điều khiến tôi càng thêm chú ý là từ ngôi nhà, đôi khi lại văng vẳng tiếng dương cầm...Và một người con gái đẹp đi học chung đường...

Tôi làm quen được em nhờ những tháng ngày kiên trì lẽo đẽo theo sau với một tâm hồn lãng mạn rất thơ ngây và những bài thơ hoa bướm vụng dại. Mối tình học trò nẩy nở nhẹ nhàng với những buổi hẹn hò đi ăn bánh bèo Huế, chè đêm, cùng những câu chuyện mưa nắng bâng quơ, đôi khi cũng có những dỗi hờn để không gặp nhau vài ba bữa...

Nhưng rồi, đậu tú tài tôi phải đi học xa và xa mãi mối tình đầu. Em đi lấy chồng, gởi cho tôi một phong thư, bên trong chỉ là trang giấy trắng và những cành bông giấy màu tím sẫm ép khô! Nhìn những cánh hoa mỏng manh sắc tím, tôi có cảm giác như trong đó còn thấm đẫm những giọt nước mắt...

Tôi trở về thành phố cũ, một buổi chiều mưa bay, dù ngại ngần nhưng không hiểu sao vẫn muốn đi ngang qua ngôi nhà cũ của em và bất chợt dừng lại trú mưa dưới giàn hoa giấy...

Từ đây một tứ thơ sáu chữ bỗng hình thành trong đầu và trong đêm đó tôi đã viết nên bài Hoa tím ngày xưa: "Con đường em về ban trưa, Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ - Tuổi em vừa tròn mười bảy - Tóc em vừa chấm ngang vai... Con đường em về thơm hương, ngọc lan khuya rụng trong vườn - Tiếng dương cầm đâu lặng lẽ - Đưa ta về phía cuối đường... Con đường em về năm xưa - Có biết hay chăng bây giờ - Hoa tím thôi không chờ nữa - Chỉ còn ta đứng dưới mưa...".

 Cao Vũ Huy Miên

 

 Con đường em về ban trưa ...
Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ ...

Tuổi em vừa tròn mười bảy ...
Tóc em vừa chớm ngang vai ...

 Con đường em về mưa bay ...
Ta đứng trông theo bao ngày ...

 Từ bao giờ lòng cứ ngỡ
Yêu người mà nào có hay!

 Con đường em về thơm hương ..
Ngọc lan khuya rụng trong vườn ..

 Tiếng dương cầm đâu lặng lẽ ...
Đưa ta về phía cuối đường
....

 Con đường em về năm xưa ...
Có biết hay chăng bây giờ ...

Hoa tím thôi không chờ nữa ...
Chỉ còn ta đứng dưới mưa....

 

 

 

Để Nhớ Một Thời Ta Đã Yêu...

 http://bongdensang.info/wp-content/uploads/2012/05/Tinh-yeu-ko-co-sai-lam-3.jpg

Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình. Vì người ta nghĩ rằng những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai. Cũng có thể. Nhưng người ta đâu biết rằng, những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời...

(Trich trong Woim Web)

 

 

Hạnh phúc trong tầm với, đã không còn tới.
Khi vắng em trong đời.
Tìm đến chân trời mới, vẫn thương một thời.
Giờ đã xa ngàn khơi.

Ngày đó ta lầm lỡ, bỏ mặc nhau hững hờ.
Để tiếng yêu rạn vỡ, rồi thời gian xóa mờ.
Mãi vô tình đến bây giờ.
Nhận ra hai đứa không còn nhau.

Cuộc sống luôn vội vã, với bao nghiệt ngã.
Xô cuốn ta miệt mài.
Một bước chân trượt ngã, đã trôi thật dài.
Lạc mất nhau ngày mai.

Còn mãi khung trời đó mình gặp nhau lúc đầu.
Ngày tháng hoa mộng đó cùng niềm vui nỗi sầu.
Sẽ ghi lại biết bao điều.
Để nhớ một thời ta đã yêu.

Thì thôi ta đã lỡ lìa xa bến bờ.
Đời lênh đênh sóng vỗ buồn trôi lững lờ.
Cuộn mình trong nỗi nhớ cho đến bao giờ.
Mình mới quên ngày xưa.

Thì thôi ta đã hết chờ nhau sẽ về.
Mùa xuân nay đã chết vàng phai não nề.
Để lại bao hối tiếc ghi khắc tên người.
Gọi mãi trong đêm buồn...

 

VỀ LẠI PHỐ XƯA

 

Chiều Sài Gòn mưa bay lặng lẽ,
Góc phố quen bỗng hóa lạ kì.
Con đường xưa những chiều tan lớp,
Vẫn chờ ai trên lối đi về...

Ngày xưa ấy đã còn đâu nữa,

Những chiều chờ ai nơi góc phố.
Hàng me xanh áo tím học trò,
Chỉ còn kỉ niệm thoáng trong ta..
..

(Trich tu YuMe Web)

 VỀ LẠI PHỐ XƯA
ST: Phú Quang

Rồi cũng về lại phố xưa
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng
Rồi cũng về lại phố quen
Về trong tình anh dịu dàng...,dịu dàng

Lại đi bên anh bình yên ..., bình yên
Cơn gió lang thang về chốn quê nhà
Về nghe con sông từng đêm từng đêm
Rì rào bên ta nỗi nhớ khoi xa

Lại nghe yêu thương trào dâng lòng tôi
Và nghe khát khao trong tiếng anh cười
Dù mai cách xa người ơi
Tình yêu này vẫn còn mãi trong tôi...

 Về đây bên nhau cùng bao buồn vui

 Sau những tháng năm ở chốn quê người

Dù mai cách xa người ơi

Tình yêu này vẫn còn mãi trong tôi...

 

Oops! This site has expired.

If you are the site owner, please renew your premium subscription or contact support.