DAU YEU TIM VE - SP HOA 83

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ Dấu chân xưa ai để lại sân trường...

Bai Viet Hay

Members Area

Upcoming Events

Recent Photos

Recent Blog Entries

Recent Forum Posts

Newest Members

CÓ NHỮNG MÙA HOA BAY...

Bất chợt chiều nay trời đổ mưa. Nhìn những chùm phượng ven đường đỏ rực rơi từng cánh mỏng trong mưa chợt lòng bâng khuâng. Yêu sao những kỷ niệm thân thương! Cháy lòng ai kia mà phượng đỏ nôn nao mỗi độ hè về, để lại trong tôi cùng với nỗi buồn mênh mang là một ngọn lửa hiu hắt đợi chờ dưới mưa. Cầm sắc hoa đỏ trên tay mà nghe lòng nhoi nhói.

 

 Hoa-phuong-100619.jpg

 

Ẩn sau cánh hoa đỏ rực kia là những khuôn mặt thân thương trìu mến, có khi là giận dỗi vu vơ của những đứa bạn thân ngày nào. Ước gì thời gian quay lại, được bước đi trên con đường ngập hoa phượng rơi, đắm mình trong ký ức miên man về thầy cô, bè bạn và... người ấy. Dẫu rằng thời gian không thể quay về nhưng vẫn mong gặp lại một lần gương mặt khó phai nhòa trong ký ức. Em đã mang mùa hè, mang cả mối tình đầu đơn phương xa rời theo năm tháng. Để màu phượng ấy làm cháy lòng ai…

 

 

Đã bao mùa hoa phượng rơi trên sân trường biết có còn ai nhặt? Mỗi khi bắt gặp những cánh hoa bay rực trong gió lại dậy lên trong tôi một nỗi niềm khó gọi thành lời. Đã có lúc tự nhủ lòng mình rằng sẽ quên, nhưng khi mùa hạ đến, những đốm lửa đỏ rực thắp lên, kỷ niệm lại ùa về. Lật lại trang sách năm nào, cánh phượng đã ngả màu thời gian...

Mỗi khi phượng thắp lửa, lại hiện rõ trong tôi hình ảnh ngôi trường trong thị trấn, ẩn dưới những tàng cây là những chiếc ghế đá rất đỗi quen thuộc. Và tiếng ve gọi hè, hàng cây xao xác cười trong gió, hoa phượng kiêu hãnh trong nỗi niềm riêng.

 Mùa phượng cuối cùng của tuổi học trò luôn làm ta lưu luyến. Những sắc đỏ rực kia cớ sao lại làm cháy lòng ta đến thế! Nếu có điều ước, chắc ai đó cũng sẽ ước quay lại thời áo trắng, cái thời mà những yêu ghét chưa vượt qua khỏi sự vô tư.

 Trong cuộc sống hối hả lo toan bộn bề hôm nay, có những mùa hoa bay gợi lên bao ký ức…

 MINH HUYỀN

 

MỘT GÓC TRỜI HOÀI NIỆM...

“...Gọi tên em mãi trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau”... khi những câu hát cuối cùng vang lên, khi tiếng nhạc và lời ca lặng vào khoảng không trống vắng, tôi chợt bừng tỉnh sau phút giây hoài niệm về em. Đã lâu lắm rồi, tôi mới được nghe lại tình khúc Riêng Một Góc Trời của Ngô Thụy Miên qua giọng ca trầm ấm, tha thiết của Tuấn Ngọc, từng câu hát, từng điệu nhạc như vô tình đưa tôi vào hoài niệm của những ngày đã qua.

 

 

Giờ đây, ở một góc nhỏ trong quán cà phê vắng vào một buổi trưa, không hiểu sao tôi lại nhớ về em da diết, nỗi nhớ đã từ lâu bẵng đi nay trở về đầy tiếc nuối. Tôi thẫn thờ nhìn ra khoảng sân đầy nắng trước mặt, lòng đầy suy tư “Tình yêu như nắng, nắng đưa em về bên dòng suối mơ, nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề xa rời chốn xưa...”. Tình yêu của tôi và em như những giọt nắng kia, có lúc tha thiết ấm nồng như những tia nắng sớm, nhưng cũng có lúc phai nhạt như màu nắng lúc chiều về. Em đã đem đến cho tôi làn gió mát xoa dịu tâm hồn đang khao khát được yêu. Bằng tình yêu trong sáng, em đưa tôi vào cõi mơ, một cõi mơ dành cho cả hai đứa, nhẹ nhàng, đằm thắm như những nốt nhạc kia. Và... chính em lại ra đi, mang theo lời yêu thương ngày nào về bên ấy, bỏ lại nơi xưa chỉ còn riêng tôi lẻ bóng “ Người vui bên ấy, xót xa bên này, thương hình dáng ai, vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm nghe giọt nắng phai... Em đã xa tôi, tôi vẫn chơi vơi riêng một góc trời”.


Nhìn dòng thời gian trôi từ lúc em đi, trong khoảng lặng dài đó, đã có lúc tôi tưởng quên được em, nhưng không, bây giờ tôi mới biết nỗi nhớ bấy lâu tưởng chừng quên ấy nay vẫn còn dai dẳng trong tôi. “Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi, khi mùa xuân về qua chốn nay... "Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa, khi mùa đông về theo cánh chim bay, là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi”. Giọng ca trầm ấm ấy đã vút lên theo cao trào của bài hát, phải chăng Ngô Thụy Miên lẫn ca sĩ Tuấn Ngọc như muốn đưa người nghe đến đỉnh điểm của nỗi nhớ, làm cho hoài niệm tình yêu chợt thức dậy trong lòng mọi người? Và phải chăng dĩ vãng đã xa lại chợt về qua sự giao hòa tuyệt vời giữa lời ca và tiếng hát ? Ngô Thụy Miên đã khéo léo giao hòa cả bốn mùa tình yêu vào bản nhạc nhưng sao ta thấy trầm buồn quá, như đưa ta vào giấc mơ, với hy vọng mỏng manh “Một mai em nhé, có nghe thu về trên hàng lá khô, ngàn sao lấp lánh hát câu mong chờ em về chốn xưa’’ dẫu biết đó chỉ là giấc mơ. bài hát khép lại với nỗi tiếc nuối muốn gào thét theo nhịp con tim đang rung lên nỗi bồi hồi, chợt thấy lòng băng giá tự lúc nào “Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau”...
Cảm xúc dâng trào, cảm xúc lại vội vàng ra đi khi không gian im lắng trở lại. Nhìn ra xa, những giọt nắng đã dịu đi, không gian thoáng đãng hơn. Riêng một góc trời là đây sao? Tôi chợt nghĩ và khẽ mỉm cười vu vơ.

Trich tu Emtoi Web

 

VIET VE ME

.. Giả như giàu có ngôn từ bao nhiêu đi nữa, con cũng bất lực khi nói về mẹ.

Một đời mẹ thân cò lặn lội, chưa một lần con thấy mẹ thảnh thơi, chưa một lần con nghe mẹ thở than. Thức khuya dậy sớm, chật vật chăm bữa sáng, tính toán lo bữa chiều, chưa xong miếng cơm lại đến tấm áo... Với mình, mẹ dè xẻn, chi li, nhưng với con cái, bao giờ mẹ cũng hào phóng.

Mẹ mù chữ nên cháy bỏng khát vọng muốn con học thật giỏi. Nhưng có lần con vô tình đến nỗi hóa vô tâm. Ấy là sau khi nghe mẹ kể chuyện cổ tích, con nằng nặc đòi mẹ phải đọc truyện từ sách cho con nghe. Mẹ rơm rớm nước mắt: mẹ không biết chữ! Mẹ không biết chữ sao chữ tâm, chữ nhẫn, chữ hiếu, chữ trung, chữ nhân, chữ đức... mẹ thấu hiểu cặn kẽ thế?

Bao nhiêu ngày con sống bên mẹ, là bấy nhiêu ngày mẹ khổ nhọc, lo cho con từ tấm áo, chén cơm để “con ăn cho ấm bụng”. Vậy mà con vẫn dậy trễ, quáng quàng đi học, chẳng kịp cơm nước gì. Bao nhiêu đêm con đi học thêm (và đôi khi viện cớ này để vui chơi cùng bè bạn), mẹ vẫn lặng lẽ tựa cửa ngóng chờ. Lúc đó, con đã khó chịu về điều này, cứ cằn nhằn sao mẹ chẳng chịu đi ngủ trước. Mặc, mẹ vẫn nhẫn nại, và chắc hẳn rất nhiều âu lo đợi cho đến khi con về.

Con khôn lớn từ dòng sữa ngọt ngào được vắt ra từ những tháng ngày lam lũ của đời mẹ, từ lời ru của mẹ, rằng, “Đạo làm con cha sanh mẹ dưỡng, Đức cù lao lấy lượng nào đong”; rằng “Đói cho sạch, rách cho thơm”... Con lớn khôn từ đôi vai lệch và đôi tay gầy; từ sự hoàn hảo về nhân cách, phong phú về tâm hồn; từ sự phi thường, vĩ đại của mẹ. Và con thành người cũng từ lằn roi của mẹ, khi con dai dột bắt chú ếch... cắt cổ chơi. Mẹ bảo thế là “nghịch ác” - đó là lần đầu tiên và duy nhất con bị mẹ đánh. Vậy mà con hờn giận mẹ mấy ngày, không ăn uống để... bắt đền mẹ. Nhưng bây giờ thì, mỗi lần ngông dại, con ước gì có lằn roi của mẹ! Con đã học được bài học vỡ lòng về nhân ái từ mẹ!

Con lớn ngần này rồi đi đâu mẹ cũng dặn dò từng ly, từng tí, ánh mắt mẹ dõi theo cho đến khi nào con khuất hẳn. Con lại vùng vằng: “Làm như con gái của mẹ nhỏ lắm”. Con làm sao hiểu được, trước mẹ bao giờ con cũng bé nhỏ, bé nhỏ như giọt nước trong đại dương không bến bờ. Rồi con đi học, đi làm, con có bạn trai..., mẹ không chỉ là mẹ, mà còn là người bạn, người chị và đôi khi cả là người cha... của con. Khi sung sướng, con xa rời vòng tay của mẹ để chạy nhảy vui ca; lúc mỏi gối chồn chân hay khi lỡ bước, con lại quay về với mẹ. Và, lúc ấy, mẹ lại là bến đợi, là lá chắn của đời con, luôn rộng mở đón con về...

Rồi con có gia đình, ngỡ rằng mẹ sẽ bớt lo toan, vất vả, sống an nhàn trong tuổi xế chiều. Nhưng tuổi già của mẹ đâu có một phút nghỉ ngơi. Hết lo cho con, mẹ lại chăm cháu. Lúc con sinh con đầu lòng, mẹ lại cóthêm một đứa con mọn - con của con nữa.

Bây giờ, những tiện nghi tràn ngập quanh con, thì mẹ vẫn dãi dầu khuya sớm ngoài đồng. Dường như sự nhọc nhằn luôn đồng hành với mẹ. Ấy vậy mà mẹ lại xem đó như là điều tất nhiên! Với mẹ, hy sinh cho con cái là một hạnh phúc và chẳng cần đáp đền.

Mẹ ơi, lúc này, con thèm biết bao nhiêu được về gục đầu lên vai mẹ, nắm bàn tay thô sần, nghe hơi thở ấm áp và hôn lên đôi mắt nhân từ của mẹ mà thổn thức khóc, mà làm nũng với mẹ để được mẹ vỗ về như thuở ấu thơ; và được quỳ dưới chân mẹ, xin mẹ tha thứ cho tất cả lỗi lầm ngông dại của con. Con những tưởng sẽ dâng lên mẹ mọi thứ vĩnh hằng trên thế gian này, nếu con có thể.

Đến bây giờ thì con đã hiểu: vì sao mẹ phi thường, mẹ vĩ đại, mẹ bao dung, mẹ rộng lượng... Bởi vì mẹ là mẹ của con, phải không mẹ. Về điều này, con lại cảm ơn các con của con. Bởi chính nhờ được làm mẹ, mà con hiểu hơn về tình mẫu tử. Cho con được gọi ngàn lần từ đáy lòng: Mẹ thương yêu!

P.L.C.N (Tam Kỳ, Quảng Nam)

 

TINH YEU OC SEN

 

Câu chuyện thứ nhất

Có hai con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về hai hướng khác nhau. Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây, ốc sên thứ hai đi về hướng Đông.

Ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi, nó đi mà không hề dừng lại, đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường. Cho đến khi nó không thể đi được nữa. Và nó đã chết bên một hòn đá nhỏ.

Con ốc sên thứ hai bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.

Con ốc sên thứ nhất tượng trưng cho một tình yêu nguyên vẹn, sự thủy chung, sự hy sinh, quá hiếm hoi! Còn con ốc sên thứ hai chỉ là thứ tình yêu quá đỗi tầm thường, nhan nhản trong cuộc sống.

Nhưng liệu trong chúng ta, có ai dám hay đủ can đảm yêu theo kiểu con ốc sên thứ nhất? Tôi dám chắc rằng, hầu hết mọi người đều từ chối yêu theo cái kiểu mà chúng ta vẫn gọi là thủy chung, hy sinh (như đã nói ở trên), mà sẽ lựa chọn theo cách của con ốc sên thứ hai.

Câu chuyện thứ hai

Có hai con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về hai hướng khác nhau. Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây, ốc sên thứ hai đi về hướng Đông.

Con ốc sên thứ nhất đi mãi, đi mãi, nó đi mà khong hề dừng lại, đi qua tất cả các con ốc sên mà nó gặp ở trên đường. Cho đến khi, nó không thể đi được nữa. Và nó đã chết bên một hòn đá nhỏ.

Con ốc sên thứ hai bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó. Cho đến một ngày, con ốc sên thứ hai nhận ra rằng người nó thực sự yêu chính là con ốc sên thứ nhất! Nó vội vàng bỏ đi, đi về hướng Tây. Nó đi mãi, đi mãi, đi lâu lắm ý... Rồi nó cũng tìm thấy xác con ốc sên thứ nhất bên cạnh một hòn đá nhỏ. Nó đã bỏ cả cuộc đời còn lại của mình để đi tìm tình yêu đích thực. Bây giờ thì nó đã tìm thấy, và cũng là lúc nó già lắm lắm rồi...

Bất kỳ ai đi qua cũng có thể nhìn thấy một con ốc sên mỉm cười hạnh phúc nằm chết bên xác một con ốc sên đã chết từ rất lâu.


Thế đấy! Hạnh phúc không chỉ là biết từ bỏ, mà còn là biết tìm lại. Hạnh phúc không chỉ là biết ra đi, mà còn là biết dừng lại. Con ốc sên thứ hai thật dũng cảm khi nó dám từ bỏ lần thứ hai, và nó còn dũng cảm hơn, khi dám đi tìm lại tình yêu của mình. Nhưng trong tình yêu, sự nuối tiếc hay ân hận thì thường kết thúc không có hậu. Tất cả chỉ là sự muộn màng, đáng tiếc.

 Câu chuyện thứ 3

Có hai con ốc sên yêu nhau. Khi chia tay, chúng bỏ đi về hai hướng khác nhau. Con ốc sên thứ nhất đi về hướng Tây, ốc sên thứ hai đi về hướng Đông.

Con ốc sên thứ nhất bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Song nó dừng lại không phải để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp không phải bằng cách yêu một con ốc sên khác, chỉ đơn giản là để ăn lá cây và uống những giọt sương mà thôi.

Con ốc sên thứ hai bỏ đi, bỏ đi nhưng nó biết cách dừng lại, dừng lại để biết cách sống tiếp. Nó dừng lại để gặp một con ốc sên thứ ba, và nó sống tiếp bằng cách yêu con ốc sên đó.

Cho đến một ngày, con ốc sên thứ hai nhận ra rằng, người nó thực sự yêu chính là con ốc sên thứ nhất. Nó vội vàng bỏ đi, đi về hướng Tây. Nó đi mãi, đi mãi, đi lâu lắm ý... Rồi nó cũng tìm thấy con ốc sên thứ nhất đang hom hem ăn lá non bên một hòn đá nhỏ. Trông con ốc sên thứ hai bây giờ cũng lọm khọm lắm rồi. Chúng cười với nhau bằng cái miệng móm mém. Dành cả cuộc đời còn lại để tìm thấy tình yêu đích thực, giờ thì chúng chỉ còn rất ít thời gian để có thể ở bên nhau trước khi kết thúc vòng đời của ốc sên. Chúng đã rất hạnh phúc! Thực sự hạnh phúc.

Trong cuộc sống cũng như trong tình yêu, đôi khi phải dừng lại để biết mình đã đi được bao xa; đôi khi phải trải qua đau khổ để biết mình đang hạnh phúc; đôi khi phải xa nhau mới biết yêu nhau đến nhường nào; và đôi khi phải biết từ bỏ để tìm lại.

Như đã nói ở câu chuyện thứ hai: "sự nuối tiếc hay ân hận thì thường kết thúc không có hậu. Tất cả chỉ là sự muộn màng, đáng tiếc!". Chỉ là "thường" thôi! Nếu ai cũng nghĩ như vậy và không đủ can đảm tìm lại hạnh phúc cho mình như con ốc sên thứ hai ở trong câu chuyện cuối cùng này, thì liệu tình yêu còn có ý nghĩa nữa không?

Đôi lúc tự hỏi bản thân, liệu tình yêu của mình sẽ là câu chuyện ốc sên thứ mấy? Hay sẽ có thêm câu chuyện ốc sên thứ tư: Có hai con ốc sên yêu nhau, và sống hạnh phúc bên nhau trọn đời, mà chẳng xất hiện một con ốc sên thứ ba nào cả! Sẽ không có TỪ BỎ, RA ĐI hay NUỐI TIẾC...

Có lẽ trong tình yêu, không có gì là đúng hay sai cả! Nếu bạn cho là đúng, thì chắc chắn là nó đúng, còn nếu bạn cho rằng nó sai, thì nó buộc phải sai!

 Phạm Tiến Dũng
(St)

Cam Xuc qua "Romance" - Nguon tu Internet

Cảm nhận

Đêm yên tĩnh. Nhẹ nhàng thổi lên không trung gió mùa hè mơn man, đất ẩn mình trong màn đêm tĩnh mịch. Căn gác nhà bên không hay sáng trưng ánh điện mà dịu nhẹ một màu cam mỗi khi thành phố lên đèn. Từ khung cửa sổ nơi gác nhỏ trầm mặc màu thời gian ấy, thường vang lên những khúc nhạc dịu buồn. Như trong đêm nay, là bản Romance âu yếm ... Romance chỉ là một khúc nhạc du dương.

Nếu cứ ngồi mãi nơi đây, khung cửa sổ áp mái, để thả hồn nghe điệp khúc này, tâm trí sẽ không biết mệt mỏi. Từng đêm từng đêm, những bản nhạc du dương nuôi một tâm hồn, một tấm lòng biết yêu thương và sẻ chia cứ thế lớn lên, từng ngày, từng tháng. Có một câu nói đã hằng làm bao trái tim thao thức, rằng :"..Sống ở trên đời cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi ..." Bây giờ, khúc nhạc ấy, nguồn cảm hứng ấy đã thực sự theo gió cuốn bay đi ..

Những lúc về trong ngôi nhà im vắng, mệt mỏi với bao lo nghĩ, đôi khi rất thèm muốn một ai đó tâm tình buồn vui, hay thậm chí cần một bờ vai để khóc, để được an ủi. Tìm đến vòm áp mái, và mong ngóng được lắng nghe Romance như thói quen rất bình thường. Và chẳng hiểu vì vô tình hay cùng một gu thưởng thức, từ cái gác nhỏ đối diện lại vang lên khúc nhạc buồn da diết ấy. Romance sống trong thân thể như dòng máu ẩn, chỉ khi biết mình đã đuối sức mới thầm tí tách nhỏ xuống cùng những giọt nước mằn mặn trên bờ môi. Nếu lắng đọng trong không gian tình khúc bất hủ này, thế giới chỉ có một màu hồng ấm áp. Đơn giản là nhiều khi đôi tai đã mệt mỏi vì lắng nghe, thì trái tim sẽ cất lời đồng cảm. Ở hai gác mái này, có những trái tim như thế..

Vẳng xa và nhẹ nhàng, càng những đêm trời đầy sao, gió mơn man da thịt và Romance xoa dịu tâm hồn, con người càng thấy lâng lâng theo âm thanh trong trẻo và có sức cuốn hút lạ kỳ. Romance vẽ lên những bức tranh đẹp nhất mà bất cứ ai trên thế gian đều mơ ước: Về một tình yêu dịu ngọt, về một cuộc sống bình yên, về những cuộc dạo chơi khắp thế gian tươi đẹp, về những đầu nguồn xanh mát hay những dòng thác mộng mơ.. Romace cho con người ta sự lãng mạn và nhiều vị thanh đạm trong cuộc sống. Nơi gác mái nhỏ này, tâm hồn biết đau đớn cũng muốn được hân hoan. Hẳn là, ai đó sẽ khóc đấy, khóc thật lòng và khóc đơn côi. Romance chỉ như người bạn, vỗ về và thật thà lắng nghe.

Đến một hôm tâm hồn rạn nứt, mọi tiếng khóc vỡ òa không khiến nỗi đau vơi bớt xót xa, tiếng Romance chỉ có thể ôm lấy thân thể chịu đựng cay đắng và tủi nhục mà nấc nhẹ lên tiếng đàn tha thiết. Từ gác nhỏ bên ấy, sự hiện diện của con người lần đầu tiên gặp gỡ, đã trôi tan cảm giác hẫng hụt và muộn phiền. Con người ấy không thể là thực, bởi vì người thực thì sẽ không mỉm cười, người thực không thể khóc cùng nỗi đau, và người thực không xuất hiện đúng lúc. Như cảm giác khát khao về người ấy, ai đó đứng bên kia khung cửa sổ áp mái đối diện cũng không thể là thực. Ai cũng biết ước mơ chỉ là ước mơ, nên phải biết chấp nhận sự thực dù hiển hiện trước mắt. Con người ấy không là thực. Bởi người ấy đứng khá xa tầm với, bao giờ chẳng vậy, điều mình muốn đôi khi đứng ngoài sự lưa chọn. Romance không thể đem ước mơ trở thành hiện thực, nhưng để cho người ta nhìn thấy mà tiếp tục khát khao, tiếp tục sống bản lĩnh .. Ôi giá mà Romance là thực.

 

Nang va Mua

 

 

 Mưa đến là khi Nắng đã tắt… Một người ra đi để một người xuất hiện. Nắng hồn nhiên, vui tươi… còn Mưa tuy lạnh lùng mà yếu đuối..

Nắng yêu Mưa, nhưng không cách nào đến được. Làm sao có Mưa khi trời còn Nắng???

Đôi khi người ta vẫn thấy mưa nắng, nhưng mưa nắng ấy không kéo dài lâu… cũng giống như sự kết hợp của Mưa và Nắng… không thể…

Khi Mưa đến và sắp sửa ra đi, Nắng vội vàng chạy theo để níu giữ Mưa… tuy không thể đạt được hoàn hảo điều ước muốn, Nắng vẫn cảm thấy hạnh phúc… Hạnh phúc ấy là cầu vồng 7 màu tuyệt đẹp!!!

Dù biết Nắng và Mưa mãi mãi không đến được với nhau, nhưng trong lòng Nắng vẫn luôn quan tâm, chăm sóc, để ý đến Mưa… Nắng chỉ biết cho mà không đòi hỏi nhận lại. Một tình yêu không vụ lợi! Một tình yêu thật sự!

Đôi khi Nắng cũng suy nghĩ, một tình yêu chỉ có một phía, liệu có là hạnh phúc, có là yêu thật không?

Mỗi khi Mưa vui cười tí tách thì Nắng lung linh, lấp lánh như mảnh vỡ thủy tinh…

Mỗi khi Mưa buồn, than khóc, Nắng cũng nhạt bớt màu… Bầu trời không thấy Nắng rực rỡ…

Anh Gió hỏi “Sao Nắng không quyết tâm giành lấy Mưa?”.

Nắng không có can đảm.

Và biết rõ không thể có được Mưa. Nắng không thể nói ra câu “Mưa đừng đi! Hãy ở lại. Vì Nắng!…”

Nắng và Mưa cứ chơi trò ú tim… mãi mãi không có được nhau…

Đã lâu lắm rồi, Mưa không còn gặp Nắng

cầu vồng không còn xuất hiện

và Hạnh phúc cũng không còn hiện diện

Nắng ra đi và Mưa cứ mãi chờ đợi

1 hình bóng không thuộc về mình

1 tình yêu không thể có được

1 ngày Nắng quay về bên Mưa ..

Mưa và Nắng đã từng ở bên nhau – hạnh phúc ấy là cầu vồng xuất hiện. Khi nó đến tạo ra 1 cầu vồng đẹp lung linh và kỳ diệu như 1 phép màu. Và cũng như tình yêu, cầu vồng chỉ xuất hiện 1 cách ngắn ngủi. Vội đến rồi vội đi, để lại phía sau những vệt màu, những dấu vết mờ hằn trên bầu trời.

Khi Nắng ra đi, Mưa đã khóc rất nhiều. Những hạt mưa rơi xuống mang theo bao nhiêu buồn phiền của Mưa. Có lẽ vì Mưa cũng như Con người vậy, nên khi buồn và khóc người ta thường hay muốn gặp Mưa. Mưa và Con người, nước mắt của Mưa và Con người – những thứ ấy dường như hoà tan làm một. Dường như họ là bạn của nhau .. an ủi và che chở cho nhau ..

Nắng ra đi, có vẻ như rất hạnh phúc. Nắng dường như đang sống rất tốt. Hàng ngày, những giọt nắng lấp lánh trên mọi nơi, trên những chiếc lá, những vòm cây, mái nhà .. Nắng vui vẻ, tung tăng, nhảy nhót, mà không biết rằng..trước đó đã từng có 1 cơn mưa rất lớn ..

….

Nắng và Mưa chẳng biết có khi nào gặp lại. Và khi gặp lại, liệu Nắng có phải là Nắng của ngày xưa, và Mưa có còn là Mưa khi Mưa và Nắng yêu nhau.. Chỉ biết rằng khi Nắng và Mưa bên nhau – dù trong 1 khoảnh khắc rất ít ỏi, luôn có 1 cầu vồng xuất hiện – cầu vồng hạnh phúc ..

P/S: Chỉ mong có thể nói với nhau 1 lời … biết là giữ mãi thì không có kết quả … quên thì không thể … đối mặt thì không dũng cảm …

Nguồn: hạt giống tâm hồn

By Kim Dung

 

Oops! This site has expired.

If you are the site owner, please renew your premium subscription or contact support.