DAU YEU TIM VE - SP HOA 83

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ Dấu chân xưa ai để lại sân trường...

Blog

CAI DUYEN...TOI & CHANG - Do Hong Loan

Posted by Christina on May 28, 2012 at 7:00 PM

CÁI DUYÊN...TÔI & CHÀNG

Nếu tôi nhớ không lầm thì hôm ấy là một ngày tiết trời vào Thu năm 1986. Sau khi đã thỏa mãn với một buổi ăn trưa "nhẹ nhàng" ở quán phở bình dân trước cổng trường Cao Đẳng Sư Phạm , chúng tôi , 4 nàng công chúa  "mỗi người một vẻ...,mười phân vẹn mười..." đi bộ ngược về trường để tìm một chỗ..."gửi gió cho mây ngàn bay...", bởi theo thói quen muôn thuở của các nàng , ăn no rồi thì phải đi thiếp thôi. Chúng tôi tìm được một phòng học trống trên lầu 1 của khoa Lý để thả hồn trong mơ với những chàng hoàng tử đẹp trai nào đó... chắc ở một phương trời rất xa xôi ...mà chẳng bao giờ chúng tôi gặp được. Ngày xưa , ai lại không mơ tìm được 1 chàng hoàng tử lý tưởng như vậy !

Tôi giật mình nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường. Chết rồi , sắp đến giờ họp rồi , mấy con bé này sao vẫn còn say sưa giấc mộng vậy cà? Tôi đến đánh thức T , cô nàng giương đôi mắt nâu mơ màng nhìn tôi..."ối dào , sao ngủ chưa đã vậy?". Nghe tiếng T , 2 cô bé kia cũng trở mình , quạnh quẹ vài tiếng rồi cũng ngồi dậy. Chả là trưa nay, chúng tôi có một cuộc họp mặt với sinh viên  tất cá các khoa đi thực tập cùng trường với mình...để gặp gỡ , làm quen , trao đổi..., cho đỡ phải ngỡ ngàng khi gặp nhau ở trường thực tập. L và M cùng đi chung một trường Hùng Vương , còn tôi và T thì đi trường Marie Curie.

Thế là chúng tôi chia ra làm 2 ngả , tôi và T bước vội vã ngược về phía khoảng sân của khoa Toán , nơi đó sẽ là điểm hẹn của nhóm Thực Tập Marie Curie chúng tôi. Bước vào phòng đã thấy có vài sinh viên các khoa khác ngồi ở đó...Thật tình mà nói , gần 4 năm học ở đây , hàng ngày đi ra đi vào , chúng tôi chỉ quen mặt một vài sinh viên khác khoa , để lỡ có chạm mặt nhau thì chỉ....gườm gườm nhìn nhau bằng những đôi mắt mang hình viên đạn ...mà thôi , chứ chưa hề hé môi chào nhau một tiếng ! Nghĩ thật tức cười , sao ngày ấy các nàng chả biết chút xíu gì là phép lịch sự xã giao vậy trời , đáng đời lắm chứ , thảo nào...gần đến ngày ra trường rồi mà các nàng vẫn ê sắc ế...chả có được một mối tình để cất trong tủ kính làm kỹ niệm .

Lần lượt mọi người đã vào đông đủ. Trên bục giảng , người Thầy hướng dẫn đang mở đầu buổi họp bằng những lời chúc mừng các anh chị sinh viên các khoa , cơ duyên đã tụ họp các anh chị vào cùng một nhóm để chuẩn bị làm những thầy giáo , cô giáo của tương lai. Vài tiếng vỗ tay vang lên như cũng tán thành với những lời Thầy đã chúc tụng. Thế rồi Thầy bắt đầu đọc danh sách để điểm danh từng người , ai có mặt...thì cho Thầy cùng mọi người xem mặt...mà làm quen...

Tôi miên man ngồi nghe Thầy xướng tên từng người ..., rồi từng cánh tay đưa lên , từng gương mặt...tươi cười có , rầu rĩ có , căng thẳng có ,mệt mỏi có , chán chường có , buồn ngủ có...và, đờ đẫn cũng có luôn...Ôi , cả một đoàn thực tập  muôn màu muôn vẻ..., chắc chắn các em học sinh sẽ được một tháng tha hồ mà...chọc phá tơi tả các thầy cô giáo thực tập của mình !

Bỗng tôi nghe Thầy xướng lên 1 cái tên "..............." ... , rồi...im lặng...30 giây...1 phút..., không có tiếng ai đáp lại. Tôi nhìn quanh lớp , không thấy cánh tay nào giơ lên..., vẫn im lặng bao trùm..., rồi tiếng Thầy vang lên với 1 câu hỏi và tự trả lời..."vắng mặt " . Tự dưng có một cái gì đó làm tôi chú ý , rồi tôi ngẫm nghĩ..."cái tên nghe là lạ , ngồ ngộ , hay hay..., nhưng sao không thấy người vậy cà? Mình sẽ ...nhớ cái tên này để xem...chàng ra sao."

Thoáng một cái tên , sao lòng tôi bỗng dưng...có một chút gì đó hơi là lạ...Tôi giấu kín nổi niềm  riêng tư này , không kể cho bất cứ một ai , kể cả cô nàng T thân nhất ngày xưa đi thực tập chung. Và cũng cơ duyên làm sao , lần đầu tiên giáp mặt chàng cũng là lần đầu T giới thiệu với tôi...cái tên tội phạm xui xẻo ...mà T được chỉ định làm chủ nhiệm chung 1 lớp ...

Sau này, khi tôi hỏi chàng hôm ấy sao không đến họp , chàng nói phải bận đi...kèm trẻ tại gia...Cũng hay , nếu như ngày ấy chàng cũng có mặt như bao nhiêu người khác , thì ...thoáng một cái tên..., thoáng một gương mặt..., chưa chắc đã để lại một cái gì đó..."hay hay ,là lạ, ngồ ngộ"...trong tâm trí của tôi ngày đó. Có lẽ...đó là...CÁI DUYÊN...TÔI & CHÀNG !

May 2011

By Hong Loan


You need Adobe Flash Player to view this content.


Categories: Tho - Tuy But

Post a Comment

Oops!

Oops, you forgot something.

Oops!

The words you entered did not match the given text. Please try again.

Already a member? Sign In

0 Comments

Oops! This site has expired.

If you are the site owner, please renew your premium subscription or contact support.