DAU YEU TIM VE - SP HOA 83

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ Dấu chân xưa ai để lại sân trường...

Blog

view:  full / summary

TUOI HONG THO NGAY - Nguyen Khanh Trang

Posted by TUONGCHAU on May 12, 2012 at 11:40 AM Comments comments (0)

Tr đang ngồi ở nhà một mình , H đưa mấy đứa nhỏ đi học vỏ rồi , nghe bài này thấy buồn làm sao ..hic hic ..Tr nhớ ngày xưa Tr củng thích bài này lắm , Tr nhớ hình như có một lần , lúc đó hết giờ hay sao , lớp vắng lắm ,  Tr ngồi trên bàn ôm đàn và hát bài này nủa chứ , Tr thề là lúc đó có a.P nửa và rỏ ràng là a.P có khen hay đó nha ..(a.P ừ giùm cái đi mà  :) :) . Bây giờ ngồi tưởng tượng lại hình ảnh trẻ trung ngây ngô ngày xưa của mình , thấy củng dể thương đó chứ .. ...hic hic hic ..thời oanh liệt nay còn đâu ...

You need Adobe Flash Player to view this content.



Tr củng tò mò đi kiếm về tác giả cuả bài này ..thì củng nói chàng là SV DH Bach khoa Ha nội ..yêu cô bạn cùng lớp 2 người nói lời thề nguyện ....và cuối cùng nàng đi lấy chồng và chàng quá đau khổ sáng tác bài này . Cho đến bây giờ củng ko biết chàng là ai .. Naỷ giờ  Tr ngồi nghe bài này biết bao nhiêu lần ko chán,  thấy nhớ nhửng ngày làm SV của mình làm sao . Thanks TLan nha ..lâu lâu khơi lại một quảng đời tuyệt đẹp cuả Tr  , càng nghe càng thấy trong lòng bồi hồi ray rức và củng càm thấy đau lòng cho anh chàng này quá ...tội nghiệp !!... Bài này mình đả hát vaò nhửng năm 86 /87 gì đó ..mà họ lại nói là bài này sáng tác năm 90 ...thành ra chắc tin tức củng ko đúng đâu ..

Mai là ngày mother's day rồi, chúc các bà mẹ trong nhà mình đều được cưng thật nhiều nha.

Khanh Trang


ME EM - Con Trai Nguyen Kieu Oanh - Lop 5

Posted by TUONGCHAU on May 10, 2012 at 10:30 PM Comments comments (0)

Người đã hết lòng quan tâm, yêu thương lo lắng, người có công sinh thành và dành cả cuộc đời vì em, không ai khác, đó là mẹ. Mẹ cũng là người em yêu thương nhất trên đời.

Mẹ là giáo viên dạy trường trung học Nguyễn Huệ. Người ta nói công việc này rất dễ nhưng thực sự mẹ đã rất khó khăn trong công việc do sức khỏe mẹ đã yếu.Năm nay mẹ ngoài 45 tuổi, mẹ có nước da nâu vàng, mái tóc xoăn đen láy, đôi mắt đã bị viễn thị, chắc là vì công việc của mẹ đụng chạm rất nhiều sách vở, khuôn mặt mẹ đã có rất nhiều nếp nhăn, dáng đi thon thả. Mẹ rất thích đọc sách, trồng hoa và nhất là những điểm 9,10 của em.Mẹ rất vui tính, nụ cười mẹ thật ấm áp, và mẹ rất hay cười.

Trong nhà không có ba nên mẹ có cả vai trò làm ba, từ các công việc nhỏ như đi chợ nấu ăn, giặt giũ đến các công việc khó như sửa nhà, đóng đinh, bắt điện đều do một tay mẹ làm cả. Buổi sáng mẹ dậy lúc 5 giờ, đi dạy đến trưa, chiều lại dạy tiếp đến tối mới về nhà , mỗi ngày em chỉ gặp mẹ 8 giờ đồng hồ. Mẹ là 1 giáo viên dạy giỏi, không chỉ giỏi nghề, mẹ còn là 1 bà nội trợ nấu ăn rất ngon, đặc biệt là món gà rán và canh chua. Mẹ rất thích coi phim Hàn Quốc, tình cảm yêu đương lãng mạn, mỗi khi coi, mẹ hay khóc, khi em hỏi mẹ trả lời “Diễn viên này đóng hay quá, 2 nhân vật chính sắp chia tay nhau rồi”, phải công nhận là mẹ rất dễ xúc động! Khi em khoe mẹ mẹ điểm cao, mẹ rất vui, mẹ xoa đầu khen “ Con trai mẹ giỏi quá!’,khi em bị điểm kém, em hay giấu mẹ nhưng rồi mẹ cũng biết, mẹ bắt em làm lại thật nhiều bài toán và khi em hư mẹ đánh em, em hiểu là thương em nên mẹ mới làm như vậy thôi, từ đó em cố gắng không làm cho mẹ buồn nữa.

You need Adobe Flash Player to view this content.

         

Mẹ là 1 giáo viên nên chưa bao giờ em thấy mẹ ngơi tay, vất vả bao nhiêu nhưng mẹ không bao giờ than thở,trên môi mẹ hay nở nụ cười và mẹ cười trông rất là đẹp. Ngoài việc dạy , mẹ còn cả mấy mẫu đất , chủ nhật trong lúc người ta đi chơi, nghỉ ngơi thì mẹ lại lên rẫy bỏ phân, bấm chồi cho cao su, mẹ mạnh khỏe và giỏi không ai bằng. Mẹ là người thức khuya dậy sớm lo lắng cho gia đình, cho em được ăn ngon mặc đẹp, đặc biệt là cho em đến trường đúng giờ.          

Có lần em bị bịnh phải đi cấp cứu ở bệnh viện, mẹ thức mấy đêm liền không hề chợp mắt, nấu cháo, mua thuốc, đắp khăn lạnh cho em hạ sốt,rồi đến khi em xuất viện về nhà thì mẹ cũng bị bệnh theo luôn vì kiệt sức, nhìn mẹ ốm nhom em thật xót xa.          

Em rất hãnh diện vì có 1 người mẹ đảm đang, chuyên cần, khéo léo và tài hoa như vậy.Để khỏi phụ lòng mẹ, em sẽ cố gắng học thật giỏi và ngoan ngoãn. Em thầm cảm ơn mẹ. Em muốn nói 1 câu là “ Mẹ ơi! Con yêu mẹ lắm”.

By Con Trai Kieu Oanh

CAU DO

Posted by TUONGCHAU on May 9, 2012 at 5:45 AM Comments comments (0)

Viết cho những người cùng cảnh ngộ

CON SỐ MẤY ?

Em chỉ là con số

Ngó mặt , ai cũng thương .

Em chỉ là con số

Người giận bởi quay lưng ,

Lòng khơi thêm bão tố ,

Thật giả , chẳng ai lường

Vẫn chỉ là con số .

Nguyễn Tường Châu

CAM XUC - NGUYEN THI MAI HOA

Posted by TUONGCHAU on April 30, 2012 at 8:30 PM Comments comments (0)

 Chào cả nhà thân yêu!

Chuyến du lịch bụi ở TG tuy rằng sỉ số bị hạn chế ở phút cuối do các bác nhà mình bận bịu, nhưng cũng gây nhiều ấn tượng cho gia đình của MHoa: bé Luna cả Cha Mẹ và cô Hai của bé ( là MHoa nè) cũng thấy luyến tiếc khi chia tay khách quý, MHoa thấy chuyến qua Cồn Phụng là bất ngờ ngoài dự kiến nhưng cũng gây sự thích thú với mọi người tham gia, mặc dù là dân địa phương cũng đã có qua đó tham quan rồi,nhưng mà cảm xúc  đi chơi với các bác nhà mình thật là đặc biệt, cảm ơn nhà đạo diễn tài ba Thủy Lan đã tường thuật thật chi tiết và đầy đủ, khiến cho mọi người xem qua điều rất hài lòng đó...       

Đúng như anh Pha nói ấn tượng và cảm động nhất là  khi đến thăm Mỹ Hạnh  và được nghe M Hạnh tâm sự...       

Minh Hải ơi! MHoa xách dép và đi chân không cho  chắc ăn đó vì có các anh chị cá sấu ở dưới nước, không tin hỏi Thủy Lan coi, nếu Khánh Trang, Loan hay Mỹ mà có tham gia không biết sẽ chọn cách nào giống MHoa đi chân trần cho chắc hay là biện pháp an toàn như Thục Anh,

hihiThu Hương, Kiều Oanh, Minh Trí, Tường Châu, Anh Vũ.....ơi! các bác đã bỏ qua cơ hội du lịch trên sông rồi và ngắm nhìn anh chị cá sấu nữa ( may quá vì đã chiều nên mấy em này đã ngủ) lần sau nếu có cơ hội tụi mình chọn tua 3 tiếng rưỡi sẽ được thưởng thức đờn ca tài tử trên sông nước nha các bác. 

Hy vọng hè này khi đi LaGi mọi người tham gia thật đông để KO mình phải thốt lên câu " đông vui hao" hihi.

Mai Hoa

16/04/2012

THU MOI HOP MAT HE - LE DUC DANG

Posted by TUONGCHAU on April 28, 2012 at 10:20 AM Comments comments (0)

Chào cả nhà !

Đẳng cũng thường xuyên vào email của nhà mình nhưng "only read" mà thôi, vừa rồi thấy các bạn đi chơi LA, TG thật vui, mình rất thích những giây phút sum họp đó, nhưng trong khoảng thời gian đó thật khó không đi được vì hầu hết các bác nhà mình lo cày cho kịp vụ mùa. Nhưng đến giữa tháng 6 và đầu tháng 7 này là xong vụ mùa rồi. Đẳng muốn mời các bạn cả nhà mình trở về nơi gần 30 năm trước chúng ta đi lao động ở Tân lập và về nhà mình chơi cách Tân lập 30 Km. Đẳng thật tình mời các bạn: GĐ Minh Trí, Minh Thi, M. Thông - KAnh, bạn KOanh, bạn Thê, bạn Thục Anh, B.Huệ, bạn Nguyệt, K. Thanh, Bạn T. Lan, bạn P Mỹ, M Luân, T Châu, Bạn Vũ, bạn Pha, A. Hiếu, A. Việt, T. Hoa, Mỹ Hạnh, GĐ N.Hải -Huệ, M Hoa, K. Giao, Thu Hương, K. Hương, Quân,..và Bạn M. Hải- K. Trang, Loan nữa nhưng các bạn không thể có dịp khác khi về nước nhé. Đẳng nhờ A. Hiếu và Bạn Pha tập hợp các bạn ở TP nhé, M. Thông tập hợp các bạn ở BT, PT và ĐN nhé, còn bạn Hải - Huệ tập hợp các bạn LA, TG và BT nhé.

Các bạn ơi dòng đời lúc nào cũng lặng lẻ trôi đi hãy giữ lại những khoảng khoắc và phút giây sum họp của chúng ta. Các bạn cố gắng sắp xếp đi chơi một chuyến cho vui, hãy cùng nhau nhớ về quá khứ những giây phút kỷ niệm khó quên. Đẳng mong chờ tin các bạn đó.

Đường đi từ TP đến BP(Sông Bé cũ;) 1 đường thẳng cách 100 Km

Địa chỉ nhà mình 1496- Đường Phú Riềng Đỏ TX Đồng Xoài Bình Phước(S Bé cũ;)

Đến ngã tư Đồng Xoài là mình đón.

Số điện thoại của Đẳng 0918.451.149. Rất hân hạnh được đón tiếp cả nhà!

Chào cả nhà - Đẳng

--

Lê Đức Đẳng

ĐT: 0918.451.149

Khoa Công nghệ hóa học

Trường Cao Đẳng Công nghiệp Cao su

LUU BUT NGAY XANH - LE DINH PHA

Posted by TUONGCHAU on April 22, 2012 at 12:30 AM Comments comments (0)

"..Lê đình Pha: 15/12/61.     

Nơi "chôn nhau cắt rốn": Nghĩa Bình.     

Tuổi thơ ấu: "Thủ Đức" ở Sài Gòn.    

Từ vùng rừng biển xinh đẹp xách gói ra đi, tạm biệt Xuyên Mộc Đồng Nai vào ĐH.   ....   

3/ Kỹ niệm đáng nhớ: Không dám quên vì toàn là những kỹ niện đáng sợ cả.   

 - Có lần cùng anh Hiếu, xem phim ở rạp Thăng Long, tự nhiên ghế gảy, bốn vó lên trời.   

- Những lần hát bài "Qua bến đò quan", đặc biệt  là lần được M.Luân đọc lời giới thiệu.   

- Tất cả những buổi đến lớp và những lần đi chơi ( đã được gán cho cái tên: 'quậy hơn cá trê phi').   

 5/Ước mơ tương lai:     Đơn giản, bình thường nhưng lại thích vẽ vời để tìm những niềm vui cho gia đình mỗi lần cả nhà trò chuyện.    

6/ Nghĩ gì về hiện tại: Ngán ngẫm, lo lắng vô cùng cho nghề nghiệp, không bằng lòng vơí hiện tại.    

7/ 'Tình yêu' bạn biết gì về nó:   

 - Tình yêu thường khó hiểu.   

 - Nó là 1 bức tranh trong đó có vẽ 3 người. Một người nữ ở giửa nắm (kéo) áo 1 người nam đang cố vứt ra và người nữ nầy đang cố gở tay của một người nam khác cũng đang nắm kéo áo mình.  

  - Đã nếm mùi thất bại nhưng vẫn thấy tình yêu là 1 mục lục lúc nào cũng phải đọc.   

8/ Mẫu 'người yêu' và 'bạn đời trăm năm':    Ngoại hình không quan trọng lắm, nhưng cũng đừng đến nổi phải để công an hỏi giấy khi ra đường. Có bản lỉnh, thủy chung, biết nội trợ và hay biết mấy nếu nàng cũng thích thơ.    

9/..b/ Bài thơ có lẽ thích nhất là bài 'Biển' của XD vì nó gợi cho ta lòng chung thủy vĩnh cữu, tấm lòng người con trai, cảnh thông gió, trời, mây, nước, cát.    ........  

 .....Lê Đình Pha (ký tên).     

*Thong thả, chiều vàng thong thả lại.      

Rồi đi....đêm sáng tới dần dần       

Cứ thế mà bay cho đến hết      

Những ngày, những tháng, những mùa xuân.     

* Em phải đâu là rán chiều               

mà nhuộn anh cho đến tím.

Trich trong Luu But Khanh Trang - 1987

LOI TRANG - NGUYEN TUONG CHAU

Posted by TUONGCHAU on April 20, 2012 at 1:00 AM Comments comments (1)

Những lần về thăm Cai lậy ( nhà Minh Thông ) , Mỹ tho ( hình như lớp mình ở nhà cậu của Mai Hoa ) , Gò công ( nhà của Minh Trí ) . . . vào năm cuối trên đại học đã tạo hứng cho Châu viết bài thơ về 1 mối tình thoáng qua giữa chàng du khách và cô thôn nữ.

LỐI TRĂNG

Bóng đêm ấy , khẽ nghiêng nghiêng

Nước ngây mặt nước , soi duyên bến dừa ,

Thoảng nghe tiếng võng đong đưa ,

Bên sông đường nhỏ , ai vừa thắp sao .

Mắt em kỷ niệm tuôn trào ,

Người qua cầu khỉ , nao nao ghập ghềnh

Buổi đầu bắt vội tay em ,

Bởi xa thành phố , dễ rung động lòng .

Có khuya trăng nhướng mày cong

Khuya tan trong đất , trăng tròn nhớ thương ,

Trần gian cây trái vấn vương ,

Bước mơ theo dõi , mắt sương hẹn hò

Đôi khi lá nhả ngàn tơ ,

Anh nhìn mãi , mắt em to giận hờn ,

Cô đơn ... lòng đỡ ... cô đơn

Có sao như bớt mông mênh bầu trời .

Ngày đi như cánh hoa trôi

Em nhìn như trói , như khơi nỗi sầu

Qua cầu , rồi lại qua cầu

Đường theo lữ khách , bạc mầu áo manh ,

Nước buông lấp lửng mây xanh ,

Vườn em nắng úa trên cành khô ngang .

Mỹ tho anh đến vội vàng ,

Bến sông nhỏ , cá quẫy vang tưởng chừng

Phố gầy , tóc chảy ngang lưng ,

Đôi mươi má đỏ , em bừng nhớ ai ?

Gò công xe ngựa ruổi dài ,

Võng em mua sẵn , đón ngày vinh quy .

Có vào mới biết mê si

Xứ dừa , con gái dậy thì nước da .

Chiều hôm nay , nhớ người ta

Trắng xanh chen lẫn , gần xa vui buồn .

Tìm nhau theo vết mưa tuôn ,

Có mầu áo gợi , có muôn tiếng chào

Có bến nào giống bến nào !

Lâng lâng đò nhịp , bến vào quê hương .

Nguyễn Tường Châu .

( Năm 1986 )

Neu tui ma co the khieu vu duoc, thi` ...-Nguyen Phuong My

Posted by Christina on April 15, 2012 at 10:25 AM Comments comments (0)

Chị L, Tr, em L. MH , Luân, Thái ui,

 Tất cả chúng ta ai cũng khao khát được là một cô bé Cinderella yêu kiều, lướt mũi giầy nhẹ nhàng dưới ánh trăng trong vòng tay chàng.  Hoặc là một chàng trai hào hoa phong nhã dìu người đẹp đi theo tiếng nhạc êm đềm...

 Nhưng tất cả chúng ta đều rụt đầu rụt cổ lè lưỡi như con rùa khi nghĩ đến chuyện đi học.  Ai cũng nghĩ:  Trời ơi, mình già xấu bụng bự vầy mà đi học chắc người ta cười té ghế quá, hic, hoặc Mình không có khiếu, học nhảy không được đâu!  v.v... và v.v... 

 Ôi chị L. ơi, chị có biết hiếm có người dám tự nhận mình có khiếu học khiêu vũ lắm không, nhứt là mấy bà già cỡ mình.  Ai mà vỗ ngực bảo: tui có khiếu lắm đó, chắc người đó bị đứt dây thần kinh gì đó òi...

 Em cũng mới học lại khiêu vũ hồi tháng 6 vừa rồi trong công viên Gia định, mà chị biết không, trong số học sinh học ở đó, hơn 50 người lớp buổi sáng, KHÔNG CÓ MỘT EM NÀO DƯỚI 35.  Có cả những bác trai già 80 còn đi học.  Chị có tin nỗi không?  Bác ấy nói nhờ học khiêu vũ mà máu huyết lưu thông, bác ấy ít bịnh hẳn, bớt nhức đầu, chóng mặt, đau khớp v.v... và v.v...  Còn 1/3 phụ nữ từ 40-50, 1/3 từ 50-60, 1/6 trên 60.  Mọi người học hết sức nhiệt tình, hăng say.  Lúc đầu ai mới vô cũng rụt rè, e thẹn, xí hổ đủ thứ, nhưng rồi bây giờ như cá trong nước, các bà các cô lại cực kỳ hăng hái đến mức vì em nhảy bước nam nên em bị các người đẹp (đã không còn đẹp ấy) quần thảo từ đầu bữa đến cuối bữa.

 Còn ngược lại, lớp dance sport ở Hoa Lư của em thì chỉ có hai mống già là em và một cô nữa thui, còn lại toàn con nít không hè, nhưng em chẳng thấy ngại ngùng gì hết (trừ ngày đầu), em cứ làm điều mình thích, thực hiện ước mơ của mình, cho dù nó có muộn màng đến đâu chăng nữa, cho dù em bây giờ là một Cinderella bụng bự nhăn nheo, cho dù chẳng còn hoàng tử nào chịu mời em ra sàn nhảy vì sắc đẹp của em nữa.

 Ủa, em nói huyên thuyên một hồi, chẳng biết đi đến đâu rồi.

 Ờ, ý em là, hãy thực hiện những gì mình yêu thích, cho dù đã muộn màng đến đâu chăng nữa.  Mãi mãi, trong tim, mình vẫn là một Cinderella của chàng :D (chà chà, không chắc lắm ...) 

Mà cho dù mình không phải đi chăng nữa, thì mãi mãi, mình vẫn là một Cinderella TRONG TIM MÌNH (Vậy cho chắc ăn)

 Hãy bắt đầu đi chị, chuyện đó chẳng bao giờ trễ muộn hết.  Nếu chàng thương mình thiệt nhiều, chàng sẽ hy sinh thân chàng để cùng đi học với mình, gạt bỏ mọi xấu hổ, ngại ngùng, mọi công việc bận rộn.   Rồi sẽ đến một ngày, hai vợ chồng sẽ có dịp tay trong tay, đi trong tiếng nhạc du dương, càng thấy đời thi vị hơn, càng thấy yêu nhau hơn.  (Miễn chàng không đi với người đẹp khác tình tứ vậy là được grrrrừ;)

 Nói tóm lại, nếu tui mà khiêu vũ được, thì ai trên đời này cũng khiêu vũ được hết (không tính mấy người không đứng được bằng hai chân)

By Phuong My - November, 2010

 

Khi cung chang hoc khieu vu ...- Nguyen Phuong My

Posted by Christina on April 15, 2012 at 10:20 AM Comments comments (0)

Hổm rày học trong công viên, M. quan sát thấy có khoảng 6 cặp vợ chồng cùng học.  Trình độ từng đôi chênh lệch nhau.  Có đôi vợ đã nhảy khá giỏi, chồng mới tập tành, có đôi hai vợ chồng cùng chưa biết gì, còn chưa thấy đôi nào ngược lại, chàng giỏi, nàng dở, nên không biết mấy đôi này học ra sao.

 Tui vừa học vừa quan sát các chàng, không phải vì các chàng đẹp trai quá, không nhìn không được, mà vì thấy tội nghiệp cho các chàng quá hu hu.  Các nàng cứ học chung với chồng rồi xỉ vả, nhiếc mắng hoài, thương gì đâu!

(Nhớ lại hồi xưa mình học chung với chàng, hình như mình cũng có bịnh đó thì phải, mặc dù đã rất cố gắng kiềm chế.)

 Vì vậy, nếu chàng đã vì mình mà hy sinh thân trai trẻ cùng đi học, thì các nàng ơi hãy nhớ những điều sau đây.

 -  Chàng là đàn ông, ông trời sinh ra chàng giỏi rất nhiều chuyện, nhưng không phải là chuyện nhảy nhót.  Vì các chàng ít chú ý đến tiểu tiết như phụ nữ, nên lúc đầu các chàng sẽ lộn tới lộn lui, không nhớ gì với gì hết. Nhưng sau đó, khi đã "bất thần" hiểu ra, chàng sẽ khiêu vũ giỏi hơn mình rất nhanh, rất nhiều.

 -  Đừng cãi nhau, đừng dạy dỗ chàng, đừng biến mình thành má chàng hay chị hai chàng hay một con sư tử gầm gừ.  Nếu không thể kiềm chế được, hãy học với người khác, cho chàng được một không gian yên tĩnh để học hành, để chàng còn chút nhân phẩm mà học hành :D  Hãy để cho những ngày học khiêu vũ cùng nhau là một kỷ niệm đẹp.

 Mạnh dạn lên nghen MH :D

By Phuong My - November, 2010

 

Hoi Ngo SPHoa Tet Nham Thin 2012

Posted by Christina on April 12, 2012 at 1:20 PM Comments comments (0)

* From Khanh Trang

Hôm qua gặp lại mọi người sau 25 năm rất vui đó Loan , ai Tr củng nhận ra được hết , chỉ trừ K.Giao và một bạn nử lớp B mà thôi. Đa số đều ko thay đổi nhiều , Kim Thanh nhìn trẻ y chang như ngày xưa luôn , Tr thấy Thu Nguyệt , Kiều Oanh , Thê trẻ và đẹp hơn xưa nhiều. Nam thì có Vủ là già hơn vì ốm đi nhiều kế là a.Thông ..còn hầu hết đều ko thay đổi nhiều. Giờ này Hải đang ngồi uống cafe với a.Thông , Châu , Tlan đến chở H đi ..Tối hôm qua , Tlan và M ép Hải ngồi giửa , rồi khi bác Thoại đến , bỏ rơi chàng H ko chút tiếc thương và ép Thoại vô giửa ...hehehehehe ...tui nào có được chút sơ múi gì đâu ..mải đến phút cuối Tr ko chịu nổi nửa nên chạy qua tấn công bác Th luôn...:) :) ....

Tội nghiệp T.Châu ,tối hôm qua  C. chở  Tr đi  đến chổ 2 Luá , vì sợ té nên một tay Tr vịn yên xe một tay phải vịn vai T.C ….Tr củng cố nhẹ nhàng thôi ..nên hy vọng C chỉ bị nhức nhối vai chứ ko đến độ bó bột ..vì mổi lần xe chạy  sát mình quá , Tr cứ bấu  vai C. , tội nghiệp ..chắc là C củng đau lắm mà ko dám la to vì sợ kỳ …hi hi hi . Tối về Tr đả cố gài  cho Thoại chở , để được vịn vai mà hát …..vai anh gầy guộc nhỏ ……vậy mà củng ko thành .. vì o. Luân tốt bụng chở Tr & H bằng xế hộp về nhà .. …huhuhu …..đúng là ko có diên số mà ..hic hic hic.   Chưa hết , Tr đả nói là …tôi xin người cứ gian dối mà các bác cứ nói thật ko hà ….Tr hỏi Châu  là sao ko chở vợ C đến chơi , C nói ..”..vợ C trẻ quá sợ ko hợp với các bạn …” , còn Thoại thì nhìn mình rồi tương cho một câu xanh lè …  ”Tr chụp hình ăn ảnh lắm  “ , K.Oanh  nói  một bạn nói Tr nhìn như vưà mới trải qua một cuộc thăng trầm khổ aỉ gì đó , … ông Luân đứng kế bên chêm vào ..”ko phải một cuộc mà là nhiều cuộc ……huh u huh u ….làm tui buồn thúi ruột luôn ..may mà hôm qua mình củng có tô son tret phấn một lớp dày đặc rồi đó chứ …ko thì nó còn thảm thê như thế nào …hic  hic.   A.     A.Việt ở ngoài nhìn củng giống ngày xưa ..hơi lên kg chút xíu và rất vui tính làm Tr củng ngạc nhiên lắm , ehehehehe ..tối nay rủ cha lên nhà M.Trí hét Karaoke đó chứ ..ko biết mọi người còn ở lại ko hay là đả về rồi . T.Hương vui quá chừng luôn , Tr mê món mực của K.O quá ..thôi 88 đủ rồi ..phải cho 2 chàng dậy ăn sáng đây .        Hẹn tái nam nhé..hôm qua chàng H củng đau khổ lắm vì mình củng được tiếng là dziệt kiều mà ế ẩm quá chứ ko được đắt đào như bác Th ...mà công nhận là Th trẻ ko thể tưởng tượng nổi luôn đó Loan ..hic hic cái điệu này là ko dám đi chung với bác Th ngoài đường rồi méc công người ta tưởng lầm là 2 chị em ..hu hu hu hu....

* From Phuong My

Hình đẹp lắm, cảm ơn MHải. Ngày hôm qua là một kỷ niệm đẹp khó phai mờ.  Mình gặp lại nhau, còn thương nhau hơn cả ngày xưa. Em có sắp xếp chàng mí nàng ngồi xen kẻ, nên em được ngồi, hai bên hai chàng hihihi.  Mỗi lần một nhóm vô phòng, cả lớp lại mừng mừng hớn hở reo vui.  Cảm động nhất là các bạn ở xa thiệt xa mà cũng nhứt quyết về gặp mặt nhau cho bằng được.  Em nghĩ lần sau, chắc cảm xúc cũng sẽ không được như lần này.  Ước gì có thể ở cả đêm tán dóc bên nhau, chắc mọi người cũng chịu.   Đến KS sớm nhứt là anh Vũ và Tường Châu, rồi đến em và TLan.  Chưa ngồi nóng chỗ, MH đã giục đi, vì sợ mấy chị ở xa đến không ai tiếp, không biết chỗ để vô.  May quá, đến nơi chưa có ai, lần lượt anh Pha, anh Hiếu có mặt, rồi Thu Hương, Kim Giao, Mỹ Hạnh, Thu Nguyệt.  Thu Hương thiệt vui, M nghe Hương nói hoài không chán tí nào, câu nào cũng thọt lét người ta.  T. H. mũm mĩm nhưng xinh đẹp, dễ thương, hèn chi ông chủ tịch xã mê hehehe.   Thu Nguyệt và Kim Giao trầm lặng ít nói, y như xưa há.  Sao cô giáo mà hiền quá vậy, học trò ăn hiếp sao cà?   Sau đó Minh Trí, Thục Anh, Mai Hoa, Thê, Kiều Oanh, anh Việt, Minh Thi cũng đến.  Chị Hoa dễ thương quá trời, em thương chị. Xxx.  Thục Anh thiệt là xinh đẹp, M. chụp hình hoài không thấy chán, hèn chi các chàng cứ đòi qua chỗ gần Thục Anh ngồi, chàng nào không ngồi gần được thì ngóng cổ nhìn hoài hihihhi.  Minh Trí y như xưa hà, chẳng khác tí nào, chị Oanh thì xinh hơn cả ngày xưa, em chộp được mấy tấm hình của chị tươi roi rói như hoa.  Thê xinh ơi là xinh chị Loan ơi, hết sức nữ tính, sao hồi xưa mình không nhận ra điểm này ta?  Minh Thi vẫn có đôi môi kiêu kỳ xinh xinh ngày xưa mà tui thích nhưng sợ bị nàng kê lắm, hôm qua Minh Thy hiền queo hè, mình tha hồ chụp người đẹp đủ kiểu, không tấm nào xấu hết hihihi.    Còn người đẹp nào M. quên không ha, ai biết bổ sung giùm nha.   Bây giờ điểm mặt các chàng của tụi mình.   Anh Việt thật hồn hậu, dễ thương, cũng đến gặp bạn bè y như mọi người, không có vẻ khó khan đạo mạo tí nào hết.  Nhìn vô đôi mắt anh thật trong thật đẹp, anh trả lời những câu hỏi của Mỹ thật chân tình, không tí dối trá nào, làm em hết sức cảm động và phục.  Anh cũng hứa lần sau nếu có họp mặt, anh cũng sẽ đến, sẽ đến chớ không dung chữ “cố gắng đến”.   Anh Hoàng Vũ của mình thì gầy gò quá, nhìn anh như có bịnh trong người, tội nghiệp anh, nhưng dù sao an ủi một điều, bây giờ là thời của bụng bự mà anh không vậy thì thiệt là giỏi hihi.  M định mang theo cây đàn ghi-ta để mọi người sống lại đôi chút thời gian của quá khứ, mà khổ là bà già quá nên khi đi lại quên mất.   Tường Châu đẹp trai hơn xưa, hơi mũm mĩm, được vợ cưng nhiều quá chắc.   Anh Pha anh Hiếu không khác gì lúc trước, không già đi tí nào hết.  Anh Hiếu xông xáo xốc vác, sẵn sàng làm mọi thứ giúp mọi người, vẫn thành thực, ngây thơ y như xưa hahaha.   Minh Thông cũng y vậy, chỉ có tóc bạc đi hết một phần, nhưng lại thấy phong trần hơn.  Kim Anh và anh Thông có vẻ hạnh phúc ghê.   Ông Luân mình giận nên không thèm bình luận hừm hừm.   Thoại trong hình chụp có vẻ hơi chững chạc một chút, vậy mà bên ngoài, chàng trẻ măng chị ơi, còn đẹp trai hơn ngày xưa nữa.  Chàng tình cảm lắm, thấy em chat mí chị là chàng tới giành, ngồi thiệt lâu chờ chị trả lời, rồi sau đó về chỗ, nói, tội nghiệp Loan, sắp khóc rồi, hic.  Người ta cảm nhận được tấm lòng của chị á.   Em Trang thiệt là duyên dáng, xinh xắn mảnh khảnh.  Nàng e thẹn mắc cỡ mà cứ giả vờ bạo dạn, chỉ dám ngồi gần chàng Thoại, nhăn nhở cười mấy cái là trốn rồi, còn không dám ngồi gần cả Tường Châu nữa chứ.   Cảm ơn Hải Trang đã là sợi dây gắn kết tình cảm, mang lại cuộc họp mặt sau hai mươi bốn năm mừng mừng tủi tủi này, và cũng là chủ chi cho cả hai lần gặp mặt, lần sau kêu về VN chắc hai ông bà trốn quá hahaha.  Em đã nói chị về mà không chịu, em biết chị sẽ tiếc đứt ruột mà.  

*From Hong Loan

Sáng hôm nay hơi bị rảnh mà tiếc quá , các bác nhà mình đã reunion hôm qua rồi. Đúng là trời không thương , lúc rảnh thì không có ai để chat hết:(

Thanks em TL đã post thật nhiều hình của các bạn lên cho chị vui ké nhé. Nhìn hình chụp gần mình mới nhận ra Hương ,Nguyêt, Giao , Thanh , Thê ,Huệ..., các bạn trông vẫn tươi trẻ yêu đời như ngày xưa. M Hoa ,K Oanh , M Trí thì cũng vẫn vậy , các bạn không già đi tí nào mà còn xinh xinh hơn ngày xưa nữa. Minh Thi với Thục Anh là số 1 rồi , vẫn giữ chức Hoa hậu á hậu của lớp mình đó nhe. Anh Hiếu cũng đẹp giai luôn...hihihi...Hôm qua đến nay chưa thấy anh H xuất hiện , chắc anh H đang bận đưa đón các nàng dìa dinh hay sao vậy? M Thông & K Anh thì đẹp đôi quá. Cha Việt đến nhưng tiếc quá không có T Hoa , chắc cha cũng...buồn buồn chút chút. Còn H Vũ chắc có gen giống chàng Thái nhà mình nên em M hơi bị...hụt hẫng một chút...hihihi, T Châu thì trông già dặn phong trần hơn xưa , còn M Luân đại gia thì...khỏi chê rùi, giống y diễn dziên Hàn quốc Chơi Xong Dọt quá...hahaha...

Mình khoái hình của chàng Thoại ghê , trông chàng trẻ măng như...giai 18 í. Thoại ơi, điệu này chắc L cũng không dám đi kế bên Thoại , sợ thiên hạ hỏi thăm chị hai dẫn em út đi đâu vậy..:(...hu hu hic hic , tủi thân quá !!!

Chị méc cười chuyện em M bị vỗ đùi quá xá,...hahaha...,chắc lúc đó em M mĩm cười giả vờ e thẹn như con gái mười mí , nhưng trong lòng thì cứ muốn ...vỗ nữa đi 2 chàng...:))

Anh Pha đẹp giai cười thật tươi , nhớ anh Pha lém. Hẹn thứ 7 hay Chúa Nhật gọi chúc Tết anh nha :)

*From Anh Hieu

Sau một thời gian dài kêu gọi, liên lạc, tính toán, tranh cãi, ......, lẫn "hăm dọa", .... Thế rồi chúng ta cũng thực hiện được điều mong đợi - Họp mặt lớp sau 24 niên mỗi người 1 ngã, những người còn trong ngành giáo dục, lẫn những người thành đạt trên lĩnh vực khác ngoài Sư phạm. Ôi hạnh phúc làm sao! tuy rằng chưa tập trung được đông đủ 36 gương mặt của lớp Hóa A, nhưng bù lại cũng có sự tham dự của vài bạn lớp Hóa B làm cho không khí sôi động hẳn lên.

Ước gì chúng ta làm sao họp mặt được đầy đủ cả lớp, hay là đạt tới "đỉnh cao" làm sao họp mặt cùng lúc được tất cả các bạn của cả 2 lớp Hóa A và B thì còn vui đến cỡ nào nữa nhỉ? Đặc biệt ở cả 2 lớp đều có những người có địa vị tầm cỡ trong xã hội, trong nước và hải ngoại, ... Nhìn không khí phòng họp mặt như muốn nổ tung lên bởi tiếng nói cười vui vẻ mừng rỡ, hàn huyên, các "nhân vật" xuất hiện dần, dù xa xôi cách trở, phấn chấn làm sao, ... Ai cũng muốn nói thật nhiều, hét thật to, thật lớn cho thỏa lòng mong đợi, được gặp lại bạn cũ, được gặp lại người thân nhất, kể cả được gặp lại "Cố nhân" sau nhiều năm do hoàn cảnh khách quan lẫn chủ quan, ...

Đặc biệt mọi người còn được thưởng thức lại Ca khúc nổi tiếng một thời đã từng làm "se thắt" bao con tim, làm "đứt ruột" bao sinh viên khi trong giờ giải lao của ĐHSP TPHCM. Đó là bài QUA BẾN ĐÒ QUAN được thực hiện bởi Ca sĩ người dân tộc da đen - gạo trắng - LE PHA - hiện nay là Giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn 1 thành viên CHUYÊN CÁM DỖ (Chuyên Cầm đồ) LEPHA, kiêm Chủ nhân đại lý gạo Long An - Quận 7. Mọi người lại được tiếp tục đứt ruột, kể cả Người yêu dấu cũ của giám đốc và làm đứt ruột luôn cả mấy em chân dài của nhà hàng Hai Lúa, tuy giọng hát không còn phong độ như xưa vì Ca sĩ đã "luống tuổi" rồi và vì phải "Nuôi Gái" quá nhiều (1 gái mẹ, 3 gái con lận). Hình như ai cũng nhớ và thích lời bài hát : "É , é,  ..., é.... é...., mênh mông, bồng bềnh, bềnh bồng, ....". Chắc ca sĩ về hưu này còn muốn kiếm thêm con Rồng đực hay sao mà cứ "sà sà", "sáp sáp" lại cố nhân, tính dụ khị gì đây nhưng kẹt đông người nên không "ra đòn" được. Lúc ra về mới thấy sự lo lắng của lão, lão nhờ tui mà nhắc đến 5 lần 7 lượt làm ơn giúp lão đưa Kim Thanh về tận cửa nhà. Khi nào Kim Thanh vào nhà đóng cửa xong rồi hãy về, đừng để sự cố đáng tiếc nào xảy ra! Lão làm tui cũng muốn "bực mình" với lão, chơi với lão bao lâu nay mà lão không biết tui hay sao, làm như tui "vô trách nhiệm" với lão dữ lắm!

Tôi hôm đó mà tui không hô hào mọi người vui đến đâu thì cũng đừng quên "cháp cháp" thì chắc Nhà hàng sẽ bị thiệt hại nặng nề về cái khoảng thực đơn không ai thèm ngó ngàng tới, bởi ai cũng vui quá mà quên cả "cháp", thậm chí không màng tới "cháp" hay "đớp" gì ráo trọi! Chắc chỉ có thu tiền thuê phòng, bia rượu, phục vụ, ... Lúc đó chắc Nhà hàng Hai Lúa phải đổi tên thành Nhà hàng Năm hay Sáu "Lúa" luôn cái cho rồi! Riêng tui biết Việt kiều Hải - Trang thế nào cũng "chơi đẹp" với mọi người, nên vừa tham gia hò hét chứ mặt khác tui cũng cứ "lầm lũi xực" cho đã như bị bỏ đói mấy kiếp rồi. Nhưng lần sau nhất định phải chơi kiểu Mỹ, hoặc vào Hợp tác xã như Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chứ chơi kiểu "ÚC" chắc Việt kiều hết tiền mua vé Máy bay về nước quá! Cũng xin lỗi Minh Thy là lần trước tui đã kích Thy vì Thy nói Việt kiều sẽ làm Sponsor, Sờ-pông-xiếc gì đó. 

Mà quý vị thấy gì hôn? Hôm đó món gì cũng bị ế, mặc dù là món "xịn", ngon có tiếng! Thế mà có một món là hết sạch sành sanh không còn sót lại dù là một cái "râu" - Đó là món Mực 1 nắng của "Em yêu" Kiều Oanh của tui mang tới! Bữa đó mà Kiều Oanh mang đến nhiều hơn chắc làm Hai Lúa dẹp tiệm sớm là cái cẳng bởi chỉ có bán bia, nước ngọt không thôi. Hoan hô Kiều Oanh cưng, thế là nhà hàng Nam bộ thua đặc sản Miền Trung của Cưng rồi đấy nhé!

Ôi sao cái chuyện : VỖ ĐÙI PHƯƠNG MỸ BỘP BỘP hấp dẫn quá! Sao tui ngồi gần mà không thấy vậy kìa? Chắc mắc lo "xực cho đã"! Một người nghĩ lại chắc thấy sướng tay nhỉ? Còn Phương Mỹ chắc nghe "râm ran, rần rần" hả, vậy nó cũng có tác dụng "trị liệu" sẽ làm mau lành vết trầy bầm gần đó. Máu lưu thông mạnh hơn sẽ mau làm tan máu bầm, vết thương mau kéo da non hén! Tui cũng xin hứa trước tập thể là sẽ không "hé lộ" sự cố nhầm lẫn (không biết có cố tình hay không) cho Cô CHI - GV Văn của THPT Nguyễn Hữu Cầu. Bởi thông tin này mà bị phát tán tới cổ thì sang năm sẽ không thấy Hoàng Vũ đâu nữa, vì ngày đó sẽ bị "Phu nhân" phân công ở nhà "lau dọn" hoặc phải "đi công tác" bên nhà vợ! Mà tui chỉ thích 8 chứ hổng muốn làm người "Nhiều chuyện" đâu à nghen!

Thôi để tui lo tết, tí rảnh tui 8 nữa.

*From Thu Huong & Anh Pha

Anh Pha ơi! Đi họp lớp về ngủ được không, mơ thấy gì ? Tóc quăn hay tóc  thề, nhớ cám ơn đạo diễn nha! mấy bạn mình khen anh Pha vẫn chơn chất dễ thương như ngày nào với bài hát " ...bềnh bồng , mênh mông.. ",

T.Hương ơi! Đi họp lớp về ngủ không được, thức mở hai con mắt... cá chân... Tóc quăn hay tóc thề đều number 1.




Rss_feed

Oops! This site has expired.

If you are the site owner, please renew your premium subscription or contact support.