DAU YEU TIM VE - SP HOA 83

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ Dấu chân xưa ai để lại sân trường...

Blog

HOITUONG

Posted by Christina on September 16, 2012 at 10:05 PM Comments comments (42)

  HỒI TƯỞNG

    Thuở đi Học ĐẠI , khi TC muốn tham gia hoạt động ngoài trời : ta tìm Minh Hải ; khi TC cần suy tư , thưởng thức : ta tìm Lê Quân . Minh Hải là môn Toán của Ông Chủ , Lê Quân là môn Văn của Ông Chủ : môn Toán ta chỉ giỏi Hình Không Gian , môn Văn ta chỉ thích làm thơ . Nhờ Lê Quân , ta biết đến sách Học Làm Người mặc dù chỉ mê đọc mỗi học giả Nguyễn Hiến Lê .

    Năm đó , Lê Quân kể ta nghe bị cô bé { dân Long An hả mày ? } dáng tròn , da trắng , kính đen dày hỏi : “ Quen không mà cười ? “ . Năm đó Minh Hải đi nước ngoài .

    Ông Chủ thiếu bạn bè ; Ta ngồi viết

                       CHUYỆN DÀI

“ Quen không người , cười chi mà như quen ? “

Cho lá quay hối hả , sắc hờn ghen

Ánh nhìn trêu , phết hồng lên đôi má ,

“ Tôi không quen , nhưng cười để đừng quên “ .

            Chiều nay đường thênh thang , mưa bước nhỏ

            Hiên nhà ai , tôi đứng ngóng bâng quơ ,

            Giá có em ! Chuyện dài theo hơi gió ,

            Nỗi buồn tan như bóng vỡ , mưa qua .

Mấy buổi nhìn em , nghiêng đầu trước vở

Mắt kiếng tròn , sâu thẳm , môi mím duyên

Tôi ước là thầy giáo , đùa rất trẻ ,

Khẽ vỗ bàn cô bé , nhắc sinh viên .

            Chuyện kể : “ Ngày xưa , Trương Chi thương nhớ ,

            Mỵ Nương ơi ! Chén ngọc nước rung đò “

            Nay nhìn em , dáng tròn tôi thương lỡ

            Nét chữ mềm , thấp thoáng bóng em ra .

Em có hay ? Bạn cũ vào thi cử ,

Đời học trò , gian khổ mấy mùa thi .

Phòng đọc sách , vở kê đầu giấc ngủ

Đời sinh viên , chỉ khổ mấy ngày đi .

            Mầu áo ấy chưa thay, hoa phượng nở

            Sao bạn bè , ta ngờ ngợ có ? không ?

            Nay nói mai quê người , mất hay còn ?

            Giá có em ! Chuyện dài theo hơi gió .

    Tết rồi Minh Hải – Khánh Trang về đăng cai tổ chức họp lớp , vui quá . Năm nay { 2012 } may mắn , nhờ xe Minh Luân , TC cùng bạn bè về lại Tây Ninh gặp được Lê Quân . Không biết tại sao bạn ta lại ăn chay trường ? Bao nhiêu ước mơ thời Học Đại chỉ hai đứa biết giờ tan biến hết . Hồi ấy , đêm liên hoan trên nông trường Sông Bé , TC – Lê Quân mỗi người ăn 6,7 tô chè muối chẳng phải thèm ăn , chỉ tội người nấu . Gặp lại bạn , Ông Chủ ăn 2 tô bánh canh , hủ tiếu đâu phải tại đói như thời sinh viên . Vậy mà chẳng thấy Thơ đâu ! ta lại Quẳng Gánh Mơ Đi Mà Lơ Sống .

                Mừng Sinh Nhật Lê Quân !

LOI XUA

Posted by Christina on August 10, 2012 at 1:55 AM Comments comments (1)

  Xin cám ơn sự tiếp đón nồng hậu của Đẳng và gia đình . Đến nay mới đủ thời gian gửi lại những tình cảm lạ lùng khi về lại

  CHỐN CŨ

Chốn cũ ta về

Hàng cây bóng rũ ,

Phân vân hồ nhỏ ,

Ngập ngừng bước đê .

        Người đây ta đó ,

        Trưa hè nắng say ,

        Thời gian đậm sắc

        Lòng chẳng đổi thay .

Lối cũ mơ về ,

Gốc già , vai nhỏ

Tình xưa chưa tỏ ,

Nước ngậm trăng thề .

        Lá xanh , lá xanh

        Gió chẳng vội nhanh ,

        Dốc cao hơn dốc ,

        Giận hờn mong manh .

Thác Mơ ! nơi đâu ?

Ai ngăn dòng nước ?

Mẹ hiền ban phước ,

Suối hát kinh cầu .

        Ta treo giữa trời ,

        Sông uốn thảnh thơi

        Chung quanh bè bạn ,

        Núi rừng chơi vơi .

Chốn cũ ta về ,

Đỏ hồng bếp lửa

Lối cũ đưa về

Trống vắng đàn xưa .

 

                       Nguyễn Tường Châu

                                ngày 04/08/2012

NHO - QUEN

Posted by Christina on July 27, 2012 at 10:30 PM Comments comments (0)

  Cảm xúc nhớ nhớ , quên quên ; cảm xúc gặp lại người bạn hiền nhất miền Trung lần 2 sau hai mươi mấy năm ra trường , cùng gia đình bạn chắc phải nhiều ngày nữa mới có thể viết thành lời . Nhân đọc mail của mấy bạn , coi hình nay nhưng chẳng nhớ có phải cảnh xưa tình cũ cũng như mình , Châu xin gửi lại bài thơ thời Học Đại

                XUÂN ĐẾN RỒI 

  Nâng gió vàng phai , khi lá say , 

  Én đan cánh én , lạnh vừa hay 

  Cổng trường , áo ngắn cười áo ngắn

  Đã đến rồi , xuân cả mầu mây . 

         Nắng dâng năm trước , chiều lơ lửng 

         Tao , mày hai đứa mới sinh viên ,

         Tiếng " Anh , Tôi " ngập ngừng quen biết , 

         " Mày , Tao " thân thiết chẳng sợ phiền .

  Dáng bụi đường quê , nằm xe bến ,

  Đêm dài rét lạnh , thúc ly hương 

  Trăng sao có nguyện cùng chia sẻ ,

  Hay mày ôm cả , nỗi vấn vương ? 

        Cả trường thương xót , một nhà ăn 

        Thóc buồn không nhặt , miếng chạnh lòng , 

        Canh rau muống leo teo vài cọng ,

        Dĩa đậu xào , dư nước muối chan .

  Ôi ! sinh viên nghèo , sinh viên nghèo 

  Tháng lương chưa đủ , thuyền xa bến ,

  Qua dĩa mì qua , chờ ai đến 

  Sao vẫn cười rung , tiếng nước reo ?

          Những ngày xuân ngóng , dài lao động 

         Sông Bé , hàng cây đỏ đất bờ 

         Cỏ ngã theo người , đời theo bệnh ,

         Xanh lá cao su , giấc ngủ hờ .

  Dập dình ván gỗ , láy mây lòng ,

  Trời gương in bóng , má em hồng ,

  Một thuyền khói lạnh , nước run rẩy 

  Đưa khách đi xa , chẳng đã buồn .

        Đây vó ! Đây chòi ! Chim le nước 

        Náo nức rừng thưa , khách hỏi lan ,

        Người hái xem kẻ giành hương dịu 

        Khéo đã người lo , hoa sẽ tàn . 

  Khắp ngã ba , lời lời từ giã ,

  Thành phố tao , xuân vẫn là xuân

  Mà ở quê mày , xuân êm ấm ,

  Gọi đứa con về , mắt rõ trông .

                                 Xuân 1985

                         Nguyễn Tường Châu 

 

                                      

              

 

        

 

 

LA EM

Posted by Christina on June 24, 2012 at 10:55 PM Comments comments (0)

  Xin cám ơn nhóm du lịch Lagi , Kiều Oanh đã giúp mình hoàn tất bài thơ còn dang dở . Vậy mà Kiều Oanh còn đòi 3 ngày . . . . Kiều Oanh ơi ! Thơ viết là để nhớ !

            LÀ EM  

Em chỉ là con số

Ngó mặt , ai cũng thương .

Em chỉ là con số

Người giận bởi quay lưng ,

Lòng khơi thêm bão tố ,

Thật giả , chẳng ai lường

Vẫn đem về con số .

Em chỉ là con phố ,

Se mình đón cố nhân .

Em chỉ là con phố ,

Lưng ong , nụ tầm xuân 

Dốc cao cao như đố , 

Hương ngát , bước tình nhân 

Đêm thả dài con phố .

Em chỉ là sóng vỗ ,

Lớp lớp tràn nụ hôn

Em chỉ là sóng vỗ ,

Bạc đầu , mẹ cõng con 

La gi cơn mưa lỡ

Đá bao năm biết mòn ?

Tiếng ca , thánh đường nhỏ 

Cánh chim , biển mênh mông .

Là số hay con phố ,

Sóng vỗ cũng là em .  

                          Nguyễn Tường Châu  

                                 24/06/2012 

 

     

 

TAN TRUONG

Posted by Christina on June 8, 2012 at 11:05 PM Comments comments (0)

    TAN TRƯỜNG

sân , chiều nắng rải

Tan trường , áo trắng say ,

Thế nhân có ai bay ?

Cờ lo đùa với gió .

        Em đi , mẹ vội đưa ,

        Cây lá còn say sưa

        Em về , cha sẵn đón ,

        Phố chen lắm ! duyên thừa .

Nhanh nhanh , tờ “ Thứ Hai “

Lịch bỏ ngày , nhắc ai

Cây đong đưa , áo đổ ,

Xào xạc , quanh lá dài .

        Rời . . . mưa rơi . . . mưa rơi ,

        Tóc thề , tỏa muôn nơi

        Xa dần . . . xa dần đến ,

        Theo nhau , giọt nối lời .

Ta giận người , éo le

Cưới một đời , chở che .

Tan trường , tan sắc áo

Vòng xoay cúi nhìn xe .

        Là tiếc nuối mênh mang ,

        Ngọt , chua bánh tráng tan ,

        Thoáng quên , đời mỏi mệt

        Tan trường , mây lang thang .

                     Nguyễn Tường Châu

                           24 / 05 / 2012

CAI DUYEN...TOI & CHANG - Do Hong Loan

Posted by Christina on May 28, 2012 at 7:00 PM Comments comments (0)

CÁI DUYÊN...TÔI & CHÀNG

Nếu tôi nhớ không lầm thì hôm ấy là một ngày tiết trời vào Thu năm 1986. Sau khi đã thỏa mãn với một buổi ăn trưa "nhẹ nhàng" ở quán phở bình dân trước cổng trường Cao Đẳng Sư Phạm , chúng tôi , 4 nàng công chúa  "mỗi người một vẻ...,mười phân vẹn mười..." đi bộ ngược về trường để tìm một chỗ..."gửi gió cho mây ngàn bay...", bởi theo thói quen muôn thuở của các nàng , ăn no rồi thì phải đi thiếp thôi. Chúng tôi tìm được một phòng học trống trên lầu 1 của khoa Lý để thả hồn trong mơ với những chàng hoàng tử đẹp trai nào đó... chắc ở một phương trời rất xa xôi ...mà chẳng bao giờ chúng tôi gặp được. Ngày xưa , ai lại không mơ tìm được 1 chàng hoàng tử lý tưởng như vậy !

Tôi giật mình nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường. Chết rồi , sắp đến giờ họp rồi , mấy con bé này sao vẫn còn say sưa giấc mộng vậy cà? Tôi đến đánh thức T , cô nàng giương đôi mắt nâu mơ màng nhìn tôi..."ối dào , sao ngủ chưa đã vậy?". Nghe tiếng T , 2 cô bé kia cũng trở mình , quạnh quẹ vài tiếng rồi cũng ngồi dậy. Chả là trưa nay, chúng tôi có một cuộc họp mặt với sinh viên  tất cá các khoa đi thực tập cùng trường với mình...để gặp gỡ , làm quen , trao đổi..., cho đỡ phải ngỡ ngàng khi gặp nhau ở trường thực tập. L và M cùng đi chung một trường Hùng Vương , còn tôi và T thì đi trường Marie Curie.

Thế là chúng tôi chia ra làm 2 ngả , tôi và T bước vội vã ngược về phía khoảng sân của khoa Toán , nơi đó sẽ là điểm hẹn của nhóm Thực Tập Marie Curie chúng tôi. Bước vào phòng đã thấy có vài sinh viên các khoa khác ngồi ở đó...Thật tình mà nói , gần 4 năm học ở đây , hàng ngày đi ra đi vào , chúng tôi chỉ quen mặt một vài sinh viên khác khoa , để lỡ có chạm mặt nhau thì chỉ....gườm gườm nhìn nhau bằng những đôi mắt mang hình viên đạn ...mà thôi , chứ chưa hề hé môi chào nhau một tiếng ! Nghĩ thật tức cười , sao ngày ấy các nàng chả biết chút xíu gì là phép lịch sự xã giao vậy trời , đáng đời lắm chứ , thảo nào...gần đến ngày ra trường rồi mà các nàng vẫn ê sắc ế...chả có được một mối tình để cất trong tủ kính làm kỹ niệm .

Lần lượt mọi người đã vào đông đủ. Trên bục giảng , người Thầy hướng dẫn đang mở đầu buổi họp bằng những lời chúc mừng các anh chị sinh viên các khoa , cơ duyên đã tụ họp các anh chị vào cùng một nhóm để chuẩn bị làm những thầy giáo , cô giáo của tương lai. Vài tiếng vỗ tay vang lên như cũng tán thành với những lời Thầy đã chúc tụng. Thế rồi Thầy bắt đầu đọc danh sách để điểm danh từng người , ai có mặt...thì cho Thầy cùng mọi người xem mặt...mà làm quen...

Tôi miên man ngồi nghe Thầy xướng tên từng người ..., rồi từng cánh tay đưa lên , từng gương mặt...tươi cười có , rầu rĩ có , căng thẳng có ,mệt mỏi có , chán chường có , buồn ngủ có...và, đờ đẫn cũng có luôn...Ôi , cả một đoàn thực tập  muôn màu muôn vẻ..., chắc chắn các em học sinh sẽ được một tháng tha hồ mà...chọc phá tơi tả các thầy cô giáo thực tập của mình !

Bỗng tôi nghe Thầy xướng lên 1 cái tên "..............." ... , rồi...im lặng...30 giây...1 phút..., không có tiếng ai đáp lại. Tôi nhìn quanh lớp , không thấy cánh tay nào giơ lên..., vẫn im lặng bao trùm..., rồi tiếng Thầy vang lên với 1 câu hỏi và tự trả lời..."vắng mặt " . Tự dưng có một cái gì đó làm tôi chú ý , rồi tôi ngẫm nghĩ..."cái tên nghe là lạ , ngồ ngộ , hay hay..., nhưng sao không thấy người vậy cà? Mình sẽ ...nhớ cái tên này để xem...chàng ra sao."

Thoáng một cái tên , sao lòng tôi bỗng dưng...có một chút gì đó hơi là lạ...Tôi giấu kín nổi niềm  riêng tư này , không kể cho bất cứ một ai , kể cả cô nàng T thân nhất ngày xưa đi thực tập chung. Và cũng cơ duyên làm sao , lần đầu tiên giáp mặt chàng cũng là lần đầu T giới thiệu với tôi...cái tên tội phạm xui xẻo ...mà T được chỉ định làm chủ nhiệm chung 1 lớp ...

Sau này, khi tôi hỏi chàng hôm ấy sao không đến họp , chàng nói phải bận đi...kèm trẻ tại gia...Cũng hay , nếu như ngày ấy chàng cũng có mặt như bao nhiêu người khác , thì ...thoáng một cái tên..., thoáng một gương mặt..., chưa chắc đã để lại một cái gì đó..."hay hay ,là lạ, ngồ ngộ"...trong tâm trí của tôi ngày đó. Có lẽ...đó là...CÁI DUYÊN...TÔI & CHÀNG !

May 2011

By Hong Loan


You need Adobe Flash Player to view this content.


CAU DO

Posted by TUONGCHAU on May 9, 2012 at 5:45 AM Comments comments (0)

Viết cho những người cùng cảnh ngộ

CON SỐ MẤY ?

Em chỉ là con số

Ngó mặt , ai cũng thương .

Em chỉ là con số

Người giận bởi quay lưng ,

Lòng khơi thêm bão tố ,

Thật giả , chẳng ai lường

Vẫn chỉ là con số .

Nguyễn Tường Châu

LOI TRANG - NGUYEN TUONG CHAU

Posted by TUONGCHAU on April 20, 2012 at 1:00 AM Comments comments (1)

Những lần về thăm Cai lậy ( nhà Minh Thông ) , Mỹ tho ( hình như lớp mình ở nhà cậu của Mai Hoa ) , Gò công ( nhà của Minh Trí ) . . . vào năm cuối trên đại học đã tạo hứng cho Châu viết bài thơ về 1 mối tình thoáng qua giữa chàng du khách và cô thôn nữ.

LỐI TRĂNG

Bóng đêm ấy , khẽ nghiêng nghiêng

Nước ngây mặt nước , soi duyên bến dừa ,

Thoảng nghe tiếng võng đong đưa ,

Bên sông đường nhỏ , ai vừa thắp sao .

Mắt em kỷ niệm tuôn trào ,

Người qua cầu khỉ , nao nao ghập ghềnh

Buổi đầu bắt vội tay em ,

Bởi xa thành phố , dễ rung động lòng .

Có khuya trăng nhướng mày cong

Khuya tan trong đất , trăng tròn nhớ thương ,

Trần gian cây trái vấn vương ,

Bước mơ theo dõi , mắt sương hẹn hò

Đôi khi lá nhả ngàn tơ ,

Anh nhìn mãi , mắt em to giận hờn ,

Cô đơn ... lòng đỡ ... cô đơn

Có sao như bớt mông mênh bầu trời .

Ngày đi như cánh hoa trôi

Em nhìn như trói , như khơi nỗi sầu

Qua cầu , rồi lại qua cầu

Đường theo lữ khách , bạc mầu áo manh ,

Nước buông lấp lửng mây xanh ,

Vườn em nắng úa trên cành khô ngang .

Mỹ tho anh đến vội vàng ,

Bến sông nhỏ , cá quẫy vang tưởng chừng

Phố gầy , tóc chảy ngang lưng ,

Đôi mươi má đỏ , em bừng nhớ ai ?

Gò công xe ngựa ruổi dài ,

Võng em mua sẵn , đón ngày vinh quy .

Có vào mới biết mê si

Xứ dừa , con gái dậy thì nước da .

Chiều hôm nay , nhớ người ta

Trắng xanh chen lẫn , gần xa vui buồn .

Tìm nhau theo vết mưa tuôn ,

Có mầu áo gợi , có muôn tiếng chào

Có bến nào giống bến nào !

Lâng lâng đò nhịp , bến vào quê hương .

Nguyễn Tường Châu .

( Năm 1986 )

Neu tui ma co the khieu vu duoc, thi` ...-Nguyen Phuong My

Posted by Christina on April 15, 2012 at 10:25 AM Comments comments (0)

Chị L, Tr, em L. MH , Luân, Thái ui,

 Tất cả chúng ta ai cũng khao khát được là một cô bé Cinderella yêu kiều, lướt mũi giầy nhẹ nhàng dưới ánh trăng trong vòng tay chàng.  Hoặc là một chàng trai hào hoa phong nhã dìu người đẹp đi theo tiếng nhạc êm đềm...

 Nhưng tất cả chúng ta đều rụt đầu rụt cổ lè lưỡi như con rùa khi nghĩ đến chuyện đi học.  Ai cũng nghĩ:  Trời ơi, mình già xấu bụng bự vầy mà đi học chắc người ta cười té ghế quá, hic, hoặc Mình không có khiếu, học nhảy không được đâu!  v.v... và v.v... 

 Ôi chị L. ơi, chị có biết hiếm có người dám tự nhận mình có khiếu học khiêu vũ lắm không, nhứt là mấy bà già cỡ mình.  Ai mà vỗ ngực bảo: tui có khiếu lắm đó, chắc người đó bị đứt dây thần kinh gì đó òi...

 Em cũng mới học lại khiêu vũ hồi tháng 6 vừa rồi trong công viên Gia định, mà chị biết không, trong số học sinh học ở đó, hơn 50 người lớp buổi sáng, KHÔNG CÓ MỘT EM NÀO DƯỚI 35.  Có cả những bác trai già 80 còn đi học.  Chị có tin nỗi không?  Bác ấy nói nhờ học khiêu vũ mà máu huyết lưu thông, bác ấy ít bịnh hẳn, bớt nhức đầu, chóng mặt, đau khớp v.v... và v.v...  Còn 1/3 phụ nữ từ 40-50, 1/3 từ 50-60, 1/6 trên 60.  Mọi người học hết sức nhiệt tình, hăng say.  Lúc đầu ai mới vô cũng rụt rè, e thẹn, xí hổ đủ thứ, nhưng rồi bây giờ như cá trong nước, các bà các cô lại cực kỳ hăng hái đến mức vì em nhảy bước nam nên em bị các người đẹp (đã không còn đẹp ấy) quần thảo từ đầu bữa đến cuối bữa.

 Còn ngược lại, lớp dance sport ở Hoa Lư của em thì chỉ có hai mống già là em và một cô nữa thui, còn lại toàn con nít không hè, nhưng em chẳng thấy ngại ngùng gì hết (trừ ngày đầu), em cứ làm điều mình thích, thực hiện ước mơ của mình, cho dù nó có muộn màng đến đâu chăng nữa, cho dù em bây giờ là một Cinderella bụng bự nhăn nheo, cho dù chẳng còn hoàng tử nào chịu mời em ra sàn nhảy vì sắc đẹp của em nữa.

 Ủa, em nói huyên thuyên một hồi, chẳng biết đi đến đâu rồi.

 Ờ, ý em là, hãy thực hiện những gì mình yêu thích, cho dù đã muộn màng đến đâu chăng nữa.  Mãi mãi, trong tim, mình vẫn là một Cinderella của chàng :D (chà chà, không chắc lắm ...) 

Mà cho dù mình không phải đi chăng nữa, thì mãi mãi, mình vẫn là một Cinderella TRONG TIM MÌNH (Vậy cho chắc ăn)

 Hãy bắt đầu đi chị, chuyện đó chẳng bao giờ trễ muộn hết.  Nếu chàng thương mình thiệt nhiều, chàng sẽ hy sinh thân chàng để cùng đi học với mình, gạt bỏ mọi xấu hổ, ngại ngùng, mọi công việc bận rộn.   Rồi sẽ đến một ngày, hai vợ chồng sẽ có dịp tay trong tay, đi trong tiếng nhạc du dương, càng thấy đời thi vị hơn, càng thấy yêu nhau hơn.  (Miễn chàng không đi với người đẹp khác tình tứ vậy là được grrrrừ;)

 Nói tóm lại, nếu tui mà khiêu vũ được, thì ai trên đời này cũng khiêu vũ được hết (không tính mấy người không đứng được bằng hai chân)

By Phuong My - November, 2010

 

Khi cung chang hoc khieu vu ...- Nguyen Phuong My

Posted by Christina on April 15, 2012 at 10:20 AM Comments comments (0)

Hổm rày học trong công viên, M. quan sát thấy có khoảng 6 cặp vợ chồng cùng học.  Trình độ từng đôi chênh lệch nhau.  Có đôi vợ đã nhảy khá giỏi, chồng mới tập tành, có đôi hai vợ chồng cùng chưa biết gì, còn chưa thấy đôi nào ngược lại, chàng giỏi, nàng dở, nên không biết mấy đôi này học ra sao.

 Tui vừa học vừa quan sát các chàng, không phải vì các chàng đẹp trai quá, không nhìn không được, mà vì thấy tội nghiệp cho các chàng quá hu hu.  Các nàng cứ học chung với chồng rồi xỉ vả, nhiếc mắng hoài, thương gì đâu!

(Nhớ lại hồi xưa mình học chung với chàng, hình như mình cũng có bịnh đó thì phải, mặc dù đã rất cố gắng kiềm chế.)

 Vì vậy, nếu chàng đã vì mình mà hy sinh thân trai trẻ cùng đi học, thì các nàng ơi hãy nhớ những điều sau đây.

 -  Chàng là đàn ông, ông trời sinh ra chàng giỏi rất nhiều chuyện, nhưng không phải là chuyện nhảy nhót.  Vì các chàng ít chú ý đến tiểu tiết như phụ nữ, nên lúc đầu các chàng sẽ lộn tới lộn lui, không nhớ gì với gì hết. Nhưng sau đó, khi đã "bất thần" hiểu ra, chàng sẽ khiêu vũ giỏi hơn mình rất nhanh, rất nhiều.

 -  Đừng cãi nhau, đừng dạy dỗ chàng, đừng biến mình thành má chàng hay chị hai chàng hay một con sư tử gầm gừ.  Nếu không thể kiềm chế được, hãy học với người khác, cho chàng được một không gian yên tĩnh để học hành, để chàng còn chút nhân phẩm mà học hành :D  Hãy để cho những ngày học khiêu vũ cùng nhau là một kỷ niệm đẹp.

 Mạnh dạn lên nghen MH :D

By Phuong My - November, 2010

 


Oops! This site has expired.

If you are the site owner, please renew your premium subscription or contact support.