DAU YEU TIM VE - SP HOA 83

Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ Dấu chân xưa ai để lại sân trường...

Blog

view:  full / summary

HOITUONG

Posted by Christina on September 16, 2012 at 10:05 PM Comments comments (42)

  HỒI TƯỞNG

    Thuở đi Học ĐẠI , khi TC muốn tham gia hoạt động ngoài trời : ta tìm Minh Hải ; khi TC cần suy tư , thưởng thức : ta tìm Lê Quân . Minh Hải là môn Toán của Ông Chủ , Lê Quân là môn Văn của Ông Chủ : môn Toán ta chỉ giỏi Hình Không Gian , môn Văn ta chỉ thích làm thơ . Nhờ Lê Quân , ta biết đến sách Học Làm Người mặc dù chỉ mê đọc mỗi học giả Nguyễn Hiến Lê .

    Năm đó , Lê Quân kể ta nghe bị cô bé { dân Long An hả mày ? } dáng tròn , da trắng , kính đen dày hỏi : “ Quen không mà cười ? “ . Năm đó Minh Hải đi nước ngoài .

    Ông Chủ thiếu bạn bè ; Ta ngồi viết

                       CHUYỆN DÀI

“ Quen không người , cười chi mà như quen ? “

Cho lá quay hối hả , sắc hờn ghen

Ánh nhìn trêu , phết hồng lên đôi má ,

“ Tôi không quen , nhưng cười để đừng quên “ .

            Chiều nay đường thênh thang , mưa bước nhỏ

            Hiên nhà ai , tôi đứng ngóng bâng quơ ,

            Giá có em ! Chuyện dài theo hơi gió ,

            Nỗi buồn tan như bóng vỡ , mưa qua .

Mấy buổi nhìn em , nghiêng đầu trước vở

Mắt kiếng tròn , sâu thẳm , môi mím duyên

Tôi ước là thầy giáo , đùa rất trẻ ,

Khẽ vỗ bàn cô bé , nhắc sinh viên .

            Chuyện kể : “ Ngày xưa , Trương Chi thương nhớ ,

            Mỵ Nương ơi ! Chén ngọc nước rung đò “

            Nay nhìn em , dáng tròn tôi thương lỡ

            Nét chữ mềm , thấp thoáng bóng em ra .

Em có hay ? Bạn cũ vào thi cử ,

Đời học trò , gian khổ mấy mùa thi .

Phòng đọc sách , vở kê đầu giấc ngủ

Đời sinh viên , chỉ khổ mấy ngày đi .

            Mầu áo ấy chưa thay, hoa phượng nở

            Sao bạn bè , ta ngờ ngợ có ? không ?

            Nay nói mai quê người , mất hay còn ?

            Giá có em ! Chuyện dài theo hơi gió .

    Tết rồi Minh Hải – Khánh Trang về đăng cai tổ chức họp lớp , vui quá . Năm nay { 2012 } may mắn , nhờ xe Minh Luân , TC cùng bạn bè về lại Tây Ninh gặp được Lê Quân . Không biết tại sao bạn ta lại ăn chay trường ? Bao nhiêu ước mơ thời Học Đại chỉ hai đứa biết giờ tan biến hết . Hồi ấy , đêm liên hoan trên nông trường Sông Bé , TC – Lê Quân mỗi người ăn 6,7 tô chè muối chẳng phải thèm ăn , chỉ tội người nấu . Gặp lại bạn , Ông Chủ ăn 2 tô bánh canh , hủ tiếu đâu phải tại đói như thời sinh viên . Vậy mà chẳng thấy Thơ đâu ! ta lại Quẳng Gánh Mơ Đi Mà Lơ Sống .

                Mừng Sinh Nhật Lê Quân !

LOI XUA

Posted by Christina on August 10, 2012 at 1:55 AM Comments comments (1)

  Xin cám ơn sự tiếp đón nồng hậu của Đẳng và gia đình . Đến nay mới đủ thời gian gửi lại những tình cảm lạ lùng khi về lại

  CHỐN CŨ

Chốn cũ ta về

Hàng cây bóng rũ ,

Phân vân hồ nhỏ ,

Ngập ngừng bước đê .

        Người đây ta đó ,

        Trưa hè nắng say ,

        Thời gian đậm sắc

        Lòng chẳng đổi thay .

Lối cũ mơ về ,

Gốc già , vai nhỏ

Tình xưa chưa tỏ ,

Nước ngậm trăng thề .

        Lá xanh , lá xanh

        Gió chẳng vội nhanh ,

        Dốc cao hơn dốc ,

        Giận hờn mong manh .

Thác Mơ ! nơi đâu ?

Ai ngăn dòng nước ?

Mẹ hiền ban phước ,

Suối hát kinh cầu .

        Ta treo giữa trời ,

        Sông uốn thảnh thơi

        Chung quanh bè bạn ,

        Núi rừng chơi vơi .

Chốn cũ ta về ,

Đỏ hồng bếp lửa

Lối cũ đưa về

Trống vắng đàn xưa .

 

                       Nguyễn Tường Châu

                                ngày 04/08/2012

NHO - QUEN

Posted by Christina on July 27, 2012 at 10:30 PM Comments comments (0)

  Cảm xúc nhớ nhớ , quên quên ; cảm xúc gặp lại người bạn hiền nhất miền Trung lần 2 sau hai mươi mấy năm ra trường , cùng gia đình bạn chắc phải nhiều ngày nữa mới có thể viết thành lời . Nhân đọc mail của mấy bạn , coi hình nay nhưng chẳng nhớ có phải cảnh xưa tình cũ cũng như mình , Châu xin gửi lại bài thơ thời Học Đại

                XUÂN ĐẾN RỒI 

  Nâng gió vàng phai , khi lá say , 

  Én đan cánh én , lạnh vừa hay 

  Cổng trường , áo ngắn cười áo ngắn

  Đã đến rồi , xuân cả mầu mây . 

         Nắng dâng năm trước , chiều lơ lửng 

         Tao , mày hai đứa mới sinh viên ,

         Tiếng " Anh , Tôi " ngập ngừng quen biết , 

         " Mày , Tao " thân thiết chẳng sợ phiền .

  Dáng bụi đường quê , nằm xe bến ,

  Đêm dài rét lạnh , thúc ly hương 

  Trăng sao có nguyện cùng chia sẻ ,

  Hay mày ôm cả , nỗi vấn vương ? 

        Cả trường thương xót , một nhà ăn 

        Thóc buồn không nhặt , miếng chạnh lòng , 

        Canh rau muống leo teo vài cọng ,

        Dĩa đậu xào , dư nước muối chan .

  Ôi ! sinh viên nghèo , sinh viên nghèo 

  Tháng lương chưa đủ , thuyền xa bến ,

  Qua dĩa mì qua , chờ ai đến 

  Sao vẫn cười rung , tiếng nước reo ?

          Những ngày xuân ngóng , dài lao động 

         Sông Bé , hàng cây đỏ đất bờ 

         Cỏ ngã theo người , đời theo bệnh ,

         Xanh lá cao su , giấc ngủ hờ .

  Dập dình ván gỗ , láy mây lòng ,

  Trời gương in bóng , má em hồng ,

  Một thuyền khói lạnh , nước run rẩy 

  Đưa khách đi xa , chẳng đã buồn .

        Đây vó ! Đây chòi ! Chim le nước 

        Náo nức rừng thưa , khách hỏi lan ,

        Người hái xem kẻ giành hương dịu 

        Khéo đã người lo , hoa sẽ tàn . 

  Khắp ngã ba , lời lời từ giã ,

  Thành phố tao , xuân vẫn là xuân

  Mà ở quê mày , xuân êm ấm ,

  Gọi đứa con về , mắt rõ trông .

                                 Xuân 1985

                         Nguyễn Tường Châu 

 

                                      

              

 

        

 

 

NHO VE NOI AY - CAM XUC - Le Duc Dang

Posted by Christina on July 26, 2012 at 10:20 PM Comments comments (0)

Chào cả nhà thân thương !

Trong những ngày qua, không khí cả nhàvẫn còn luyến tiếc chuyến hội ngộ về nơi ấy sao mà trôi nhanh quá nhất là bé KTvà bé ĐLộc thật xúc động nói các bạn của Ba già rồi mà còn tập hợp đi chơi,chuyện trò vui vẻ và nói chuyện nhiều còn nhắc đúng các tên các bác nhà ta Bác Pha,Bác Hiếu, T. Châu, MH, P Mỹ, T Anh, T. Lan và Cha Việt. Còn riêng Đ trong mấyngày qua đã xem nhiều ảnh trên email, cảnh vật vẫn còn đó sao mà nhiếp ảnh giaT. Lan đã cơ cấu lại làm cho Đẳng thật sự xúc động, rất cảm ơn T. Lan nhé chụpnhiều hình đẹp và lời bình thật ấn tượng và xúc động, thậm chí các bạn không đimà xem hình cũng có những cảm xúc thân thương trong chuyến hội ngộ lần này. Cảmơn Anh Hiếu đã động viên các bạn và thôi thúc để các bạn có quyết định đi, thúcgiục để có chuyện hội ngộ này, cảm ơn Cha Việt(lớp trưởng) đã rất kẹt thời giannhưng đã có những thời gian hội ngộ về nơi ấy và góp vui trong hội ngộ đầy ýnghĩa này. Cám ơn P Mỹ đã quyết định đi xa một đêm để cho anh Th lo lắng và côđơn. Anh khuyên PM hãy đi xe chậm lại một chút nữa vì chính Anh và Cha Việtcùng ngồi trên xe nhìn thấy em PM vụt qua như nữ hoàng trên xa lộ đó, chạy từtừ thôi nhé! Cám ơn T.Châu mặc dầu trầm ngâm nhưng đây cũng là một tâm điểm đểcác bạn hướng đến, TC hãy cho ra một vài vần thơ sau khi 24 năm trở về nơi ấyđể cùng nhớ nhớ thương thương T. Châu nhé. Cám ơn bạn Pha là trung tâm chuyệntrò, là tâm điểm để cả nhà cùng hướng vào và chịu đòn để vui vẻ.. 

Cám ơn T. A nghe nói đến giờ chót thấyMH nằm co ro một mình thấy thương mà bỏ tất cả việc để cùng đi và góp vuichuyến đi này. Còn MH thì Đ có rất nhiều xúc động mặc dầu người không khỏetrong thời gian qua và ở nhà còn Chị cũng không khỏe, nhưng đã hết sức cố gắnglặn lội một mình để cùng chuyến hội ngộ về nơi ấy cùng cả nhà, đồng thời cũngđã chuẩn bị cho cả nhà món xoài, tôm ăn rất bắt mồi trong bữa tối hội ngộ đầy ýnghĩa, thật tình món này cả nhà ăn ngon, trong đó Đ ăn nhiều hơn cả,   

Cả nhà ơi ! Đ đã bao năm xa cách bây chừgặp lại MH cảm xúc của Đẳng thật khó tả quá nhưng chỉ đọng lại trong lòng khiđược gặp MH bây chừ vui mừng vì thấy MH vẫn còn như xưa đó, vui vẻ, hiền lànhvà dễ thương nữa,..tính nhiệt tình luôn lo lắng cho mọi người và đảm đangthương người,..

MH ơi! MH có nhiều ưu điểm lắm đó, cảnhà ai cũng yêu mến MH, Anh khuyên MH hãy cố gắng lên nhé nhất là sức khỏe, hãyvui vẻ như tính của MH ngày xưa nhé và anh đã đọc những cảm xúc của MH khi nghĩvề Anh và anh cám ơn MH nhiều lắm, lắm và anh không thể nào quên được những kỷniệm và trân trọng cuộc Hội ngộ lần này.

Cả nhà ơi! Bà xã (Nga) cũng rất vui vẻvà hỏi thăm các bạn về an toàn không và còn khuyên Đ nếu có dịp hãy đi chơi nhưthế cho vui, rất vô tư không biết gì trơn về câu chuyện bàn năm xưa của cả nhà,rất phấn khởi khi đón tiếp các bạn, Bà còn tiếc thay cả nhà ăn quá ít đồ chuẩnbị dư nhiều.

Cám ơn các bạn: MH + KT, Loan, KO,.. xemhình và có lời chúc gia đình Đẳng, có dịp khác các bạn đi chơi nhé,.

Thú thật còn chuyện đặt tên cho con gáilà K.Trang với lý do sau: Thứ 1: Chữ Trang mà Đ thấy rất hay hay  thời trang,trang trọng nên mong con được thời trang một chút; thứ 2: nói thiệt với các bạnlớp mình có tên KT cũng học giỏi, duyên dáng, thông minh, còn cá tính nữa,..nên mình mong muốn con có đủ hội tụ các tính trên, không có ý gì khác

 Cả nhà Đ rất vui được đón tiếp các bạn và cuộc sống của gia đình cũng đỡrồi các bạn đừng ngại nhé, cám ơn cả nhà ta đã hướng về nơi xưa để đến nhàĐẳng. Chúc cả nhà ta mạnh khỏe, có nhiều niềm vui trong cuộc sống. Đ

Lê Đức Đẳng

Thang 7, 2012

 

HOI NGO DONG XOAI - Nguyen Thi Mai Hoa

Posted by Christina on July 24, 2012 at 5:25 PM Comments comments (0)

Cả nhà thân yêu!

                Mấy hôm nay có lẽ tất cả mọi người ai cũng mong MHoa lên tiếng về chuyến đi:" hội ngộ Đồng Xoài để nhớ về nơi ấy" đúng không cả nhà, thôi bây giờ MH sẽ nói lên suy nghĩ của mình cho các bạn biết nha.

               Mai Hoa cũng giống như Cha Việt rất nhiều cảm xúc khi được trở về nơi ấy, nơi mà ngày xưa có rất nhiều kỷ niệm trong lúc còn đang đi học và lao động , Cha Việt hay ghê  chỉ cần vài chữ:"chung,riêng, buồn , vui... mỗi người, mổi nỗi niềm..." đã đủ biểu lộ cảm xúc của từng người đang có mặt tại nơi này rồi..., nhà  gỗ ngày ấy chỉ còn trơ trọi cái nền mà thôi, MH thật sự xúc động khi đặt chân dưới gốc cây nơi mà ngày xưa Kiều Oanh, Thục, Thanh Hoa, Thuý ngồi chụp  hình ở đó, MHoa thật sự muốn khóc vì nhớ những ngày ấy quá đi, gốc cây ơi, mi còn đó nhưng người xưa thì...nay đã   "già" rồi, ( buồn !!!), nhưng MH cố đè nén không khóc và ngay lúc đó chợt lời nói của Minh Thy vang lên trong trí của Mhoa là:" tụi mình là trẻ nhất trong hàng U50, hãy tự tin nhé", cảm ơn câu nói của  MThy thật nhiều, thật nhiều …

             Mọi người tranh thủ chụp ảnh lưu niệm, có lẽ sẽ để dành 25 năm sau xem lại ( thì lúc đó khi nhìn hình sẽ nói oh! sao mà trẻ thế...)

             MH cảm thấy rất may mắn vì mình đã có dịp trở lại nơi ấy, để cùng các bạn ôn lại quá khứ thật đẹp, và nhiều kỷ niệm của một thời SV đầy mộng mơ và lãng mạn, đầy sự thương yêu của những người bạn SP Hoá_83 đã gắn bó với nhau trong suốt 4 năm ĐH

             Minh Hải- Khánh Trang ơi! hai bạn thật sự muốn biết cảm xúc của MH khi ra nhà a ĐĐ và gặp lai a Đ sau một thời gian rất dài...( chắc cả nhà ai cũng muốn biết quá)  thôi thì MHoa cũng sẽ trải lòng cho MH-KT cùng mọi người biết cảm nghĩ của mình nha:

             Thứ nhất: MH cảm nhận về  anh Đ  làanh Đ vẫn  hiền lành, thật thà và nhút nhát mỗi khi bị chọc ghẹo giống nhưngày xưa khi ở bên cạnh những người bạn thân yêu của mình. Nhìn thấy anh Đ rấtnhiệt tình lo lắng chăm sóc chu đáo cho từng người làm ai nấy đều  rất cảm động, đây là ưu điểm thứ nhất của a Đ đó.

            Thứ Hai a Đ ngày nay chững chạc, bản lãnh, phong độ và thành đạt trong sự nghiệp, đó là ưu điểm thứ hai của anh Đ

           Thứ ba anh Đ đang sở hữu một gia đình hạnhphúc, vợ ( Nga) hiền và  đảm đang, con ( Khánh Trang và Đức Lộc) học giỏi và rất ngoan đó là ưu điểm thứ ba của a Đ

Có lẽ tất cả cácbạn khi ra thăm anh Đ đều có suy nghĩ giống như MH vậy đúng không các bạn.

            Anh Đẳng ơi! MHoa có vài lời muốnnói với anh Đẳng trước khi tạm biệt a Đ ra về nhưng chưa kịp nói đó là: Mhoa rấtvui mừng vì thấy anh Đ tuy đang sống hạnh phúc và thành đạt nhưng  anh vẫn không quên bạn cũ, không quên quá khứ…Mhoa thật sự chúc mừng anh Đ, sự nổ lực của anh Đ đã được đền bù rất xứng đáng.A Đ sống cho thật hạnh phúc nhé, vì hạnh phúc của a Đ chính là hạnh phúc của Mhoa và của tất cả các bạn đó.

              Khánh Trang- Minh Hải ơi,MHoa đã nói thật lòng suy nghĩ của mình khi ra thăm anh Đ rồi đó nha, chác làKTrang- M Hải hết thắc mắc rồi phải không.

             Phương Mỹ ơi! chị Hoa cảm ơn Mỹ đã tặng chị hai cành hoa hồng bằng đất sét do chính tay em đã làm, chị Hoa cảm động lắm lắm, sẽ nhớ em thật nhiều.

            Còn  Anh pha, MH suýt đứng tim vì câu phát biểu" vô tình nhưng cố ý" của anh đó, may là anh" thắng" lại kip thời, thật là mạo hiểm, giống như Thuỷ Lan đã nói:" anh mà có chút rượu là bao nhiêu chuyện anh đều thật thà khai báo hết", không biết đây là ưu hay khuyết điểm của anh nữa, MHoa thật sự thở nhẹ nhõm chỉ  khi được"hạ cánh an toàn", hú hồn, tuy vậy chứ MHoa cũng rất cảm ơn nhất là  anh Pha, Thục Anh và nhà thơ Tường Châu đã tận tình đưa MHoa ra tới bến xe buýt về miền Tây an toàn.

             MHoa cũng rất vui khi cùng với các bạn đi tham quan núi Bà Rá, nhớ nhất và vui vẻ  nhất là khi cùng xuống núi bằng cáp treo, Thục Anh, MHoa, Thuỷ Lan, Tường Châu,  P Mỹ và anh Pha ngồi chung,nói chuyện cười đùa suốt, lúc này mọi người mới có cơ hội dặn dò anh Pha đủ mọi việc…

            MH thấy chuyến đi này rất có ý nghĩa đối với Mhoa, Mai Hoa rất cám ơn Thục Anh vì tuy rất bận việc nhưng T.A cũng bỏ hết để  cùng đi với MHoa, nếu Thục không cùng đi thì MHoa sẽ không có cơ hội trở lại nơi xưa và gặp lại a Đ.

         Trong lòng của Mhoa sẽ luôn trân trọng và gìn giữ những gì đẹp nhất trong quá khứ và hiện tại ,MHoa cũng luôn luôn nhớ về tình bạn của tụi mình trong ngôi nhà nhỏ  SP_Hoá 83.

NGUYEN THI MAI HOA

7/25/12

          

LA EM

Posted by Christina on June 24, 2012 at 10:55 PM Comments comments (0)

  Xin cám ơn nhóm du lịch Lagi , Kiều Oanh đã giúp mình hoàn tất bài thơ còn dang dở . Vậy mà Kiều Oanh còn đòi 3 ngày . . . . Kiều Oanh ơi ! Thơ viết là để nhớ !

            LÀ EM  

Em chỉ là con số

Ngó mặt , ai cũng thương .

Em chỉ là con số

Người giận bởi quay lưng ,

Lòng khơi thêm bão tố ,

Thật giả , chẳng ai lường

Vẫn đem về con số .

Em chỉ là con phố ,

Se mình đón cố nhân .

Em chỉ là con phố ,

Lưng ong , nụ tầm xuân 

Dốc cao cao như đố , 

Hương ngát , bước tình nhân 

Đêm thả dài con phố .

Em chỉ là sóng vỗ ,

Lớp lớp tràn nụ hôn

Em chỉ là sóng vỗ ,

Bạc đầu , mẹ cõng con 

La gi cơn mưa lỡ

Đá bao năm biết mòn ?

Tiếng ca , thánh đường nhỏ 

Cánh chim , biển mênh mông .

Là số hay con phố ,

Sóng vỗ cũng là em .  

                          Nguyễn Tường Châu  

                                 24/06/2012 

 

     

 

NHAT KY DI LAGI (tiep theo) - Nguyen Kieu Oanh

Posted by Christina on June 23, 2012 at 12:20 AM Comments comments (0)

Ăn cơm xong nghỉ 1 tí.    Trời lại mưa...mưa...,cả nhà nóng ruột lắm rồi vì " ngày xưa mưa rơi thì sao?chứ bây chừ nghe mưa lại buồn ..." vì giấc mơ đi biển coi chừng tiêu tan. Hình như ông trời cũng thương, đúng 16h, tự nhiên mưa dứt hẳn, thế là lên đường đi tắm biển thôi! Lại chọc ghẹo nhau " Nhớ uống thuốc chống ói nhé, kẻo ra đến biển mất công mấy ông nhìn mấy nàng -ói từa lưa ra thì chết...", KO phải chở Thiện vì đông quá kh dám chất lên xế hộp của tài xế Long ,sợ công an. Nhà KO cách biển khoảng 3km, biển còn rất hoang sơ, với lại là mùa mưa nên nước kh được trong xanh như mơ ước,cái đảo be bé xa xa mấy bạn thấy trong hình là Hòn Bà ( theo truyền thuyết thì còn có Núi Ông ở Tánh Linh - cũng là đất Bình Thuận, chỗ ngày xưa KO dạy học đó- là nơi 1 cặp vợ chồng trú ngụ ngày xưa, bây giờ thành Thần Hoàng 2 nơi này).Cả bọn túm lại chụp hình... trời ơi! nhìn mấy chàng, mới tả hỏa...mấy nàng nói nhỏ với nhau " đáng lẽ người uống thuốc chống ói là tụi mình chứ kh phải mấy ông, phom phiếc như tụi mình chơi 2 mảnh còn tốt chán, tại mấy ổng chê quá làm tụi mình tự ái... thôi hẹn lần sau quất 2 mảnh hết cho đã...hi! hi!", chỉ nói nhỏ thôi chứ sợ mấy chàng tự ái ( cũng tế nhị quá chứ hả?).Chàng Hiếu làm phó nháy, chộp lung tung...Trí và anh Thảo giữ đồ. Anh Long đi thật xa- là người bơi giỏi nhất- ôm 1 cái phao đi trước... Thi và Thục - kh biết bơi lững thững đi sau ( kh hiểu tại sao???), cứ thế họ đi theo nhau suốt buổi chiều trên biển La Gi ... Thi sĩ Tường Châu đi một mình, chắc để tìm ý thơ ( mấy nàng gọi là đang " thai ngén tứ thơ" nào đây, nhưng nén xuống bụng cái đã- vì mắc tắm- chờ về đến SG, thơ sẽ cứ thế tuôn  ra ào ào). Mai Bông chân dài nên khoái chụp hình, em Thiện cũng dễ thương nên cũng khoái được chụp, KO thì xấu nhưng cũng khoái chụp ( khổ ghê! xấu mà bon chen...), hơn nữa đi tắm hoài mà mấy khi có 1 tên phó nháy ( như anh Hiếu) nhiệt tình xăn quần lội nước đi theo 3 nàng để chụp, nên KO kh bỏ lỡ cơ hội này.Thôi thì đủ kiểu nào là nắm tay nhau, cỏng nhau, làm Rosa và Zack của Titanic ...trời mưa trên biển vắng vẫn tắm vô tư,là dân ở biển nhưng chưa bao giờ KO tắm biển trong mưa, té ra có cái thú riêng thật đặc biệt , mưa rào rạt trên đầu, sóng vỗ ào ạt phía dưới, nước biển ấm mà nước mưa thì lạnh, cái đối nghịch thành sự giao thoa của đất trời tạo ra cảm giác thật đặc biệt... ngụp lặn 1 hồi...hình như ai cũng thấy đói bụng, về thôi!     

Đói bụng đến run tay... anh Long phải ào vô bếp hấp luôn 1 lần 2 kí tôm chứ kh còn đủ bình tĩnh mà chờ cái bếp gaz mini nhỏ xíu mà tình tang từng con nữa , anh Hiếu chở TC đi mua bia, rượu đã ngon, mồi cũng ngon mà lại có bạn hiền... còn gì bằng!  

Đem gởi xe ở nhà hàng xóm, hàng xóm đóng cửa tắt đền đi ngủ, cả bọn kêu 2 chiếc taxi đi uống cà phê( chơi vậy nó mới " soang"- quí sờ tộc mà!), vô cái quán to đẹp nhưng quá ồn, 1 nửa lên lầu hát karaoke- dù ở nhà cũng có đầu máy ( quí sờ tộc mà!), 1 nửa uống cà phê. 22h về tới nhà, lại tiếp tục 888, hát karaoke tiếp.    

Anh Long ngủ ở nhà trọ cách nhà KO 200m, vì ngày mai còn dặm đường xa...tưởng thoát được con dzợ Minh Thi nào nhè con dzợ nó đi theo, tội nghiệp anh Long...Anh Thảo loay hoay treo cái mùng to đùng, nhưng mình ên chui vô ngủ, còn Tường Châu ngủ võng( để muỗi cắn cho nó có kỷ niệm!), anh Hiếu ngủ giữa đất, nhìn cái tướng ngủ mà dễ ghét, làm KO ( và cả mấy bạn nữ nữa) tự ái ngút trời, cả nhà có tin kh? lão ta đi ngủ mà mặc đồ y như đi dạy, chỉ thiếu có đôi giày thôi! Quất 1 cái nịt cao quá rốn ( thiệt mà, thầy "gõ gàng"- đây kh nói thêm!), Mai Bông và KO 888 rù rì rù rì kh ngủ được, thấy lão ta cứ lăn qua lăn lại, hình như gần sáng quất thêm 1 cái nịt nữa, bó tay!    

( còn tiếp)

By Kieu Oanh

22/06/12


NHAT KY DI LAGI - Nguyen Thi Mai Hoa

Posted by Christina on June 22, 2012 at 9:40 AM Comments comments (0)

Thế là cả đoàn gồm 10 người: Anh Long ( phụ trách lái xe), anh Thào cùng con trai ngồi hàng nhất, hàng ghế hai gồm Minh Thy, Mai Hoa và hai mẹ con Mỹ Hạnh, còn hàng ghế chót gồm nhà thơ Tường Châu, Thục Anh và Minh trí, khởi hành đi La Gi (tập trung ở nhà Minh Thy)  từ lúc 7h30 phút.

Cả  nhà biết không trên suốt đoạn đường đi mặt dù phong cảnh hai bên có hữu tình thế nào cũng không làm các nàng rung động bởi vì  các nàng cứ như "chim sơn ca" hót líu lo, khiến anh Long không thể tập trung lái xe nên anh Long bèn chọn cách mở nhạc hòng lấy tiếng nhạc át lấy tiếng hót của "chim sơn ca" nhưng cuối cùng anh Long đành bó tay tắt nhạc luôn để khỏi bị "tẩu hỏa", sau một hồi 888 các nàng than đói bụng thế là Anh Long ghé vào quán hủ tiếu " A Kiệt" ở nơi nào MH không để ý vì chỉ lo 888,  chỉ biết là đi qua đường hầm Thủ Thiêm rồi đi qua cầu SG, rồi đi cũng hơi xa mới tới quán,  mà phải công nhận là quán này bán rất ngon và rẻ nữa, tụi mình ăn rất ngon, sau khi no bụng cả đoàn tiếp tục lên đường...           

Tuy rằng lúc đầu anh Long có nói với bà xã Minh Thy là: “ cứ nghĩ tới ngày mai chở các "U 40" (tụi mình chưa chịu là U 50 đâu nha) đi chơi thì oải quá”, nhưng vì cưng vợ và sợ các nàng “buồn” miệng nên khi tới Long Khánh anh Long cho xe ghé lại để mua sầu riêng cho các  nàng ăn để có sức mà nói tiếp, thế là không khí ăn uống trên xe càng sôi động và câu chuyện càng thêm hấp dẫn...mọi người đều cười nói vui vẻ, Mhoa thấy "hơi ngại" liền hỏi: "mấy anh có bực mình và còn dám đi chơi với tụi mình nữa không"…chẳng anh nào dám trả lời, chỉ có M Trí nói:“ không sao đâu mày đừng lo bằng chứng là ông xã tao đi riết thành "ghiền " luôn đó mày ạ!!!( bó tay).Trên đường đi M Thy không ngừng liên lạc với anh Hiếu xem chừng nào xuất phát, anh Hiếu ơi! tụi em quan tâm anh vì anh H dám nói là anh đi với “ bầy sói nữ”, nên tụi em đã lên kế hoạch là sẽ “ chăm sóc”anh H một cách đặc biệt đó, vì vậy tụi em rất sợ là anh không có mặt trong chuyến đi này. Nhắc tới vụ tắm biển Mhoa nói khi ra biển với các nàng thì các anh nhớ  uống thuốc chóng ói trước nha, M Thy thì nói thêm hay là cho mấy anh uống thuốc ngủ để chập chờn thấy ai cũng đẹp hết, còn anh Hiếu ảnh muốn rửa mắt thì mua cho ảnh chai thuốc nhỏ mắt ( keo dán sắt), thế là cả nhóm cười đùa vui vẻ, còn nhà thơ Tường Châu thì lâu lâu góp vài câu dí dỏm làm ai cũng cười vui rộn rã, thế là tới La Gi lúc nào không biết khi nhìn đồng hồ thì tới trước cửa nhà KO là đúng 12h trưa.

KO đãi tụi mình món canh chua cá và chờ tụi mình nêm theo phong cách Nam Bộ, món chả giò do chính 2 mẹ con làm và mực ống xào, tụi mình ăn rất ngon, khoảng 1h30 Thiện tới tụi mình mừng rỡ chào đón Thiện nhiệt tình và không khí ăn uống lại tiếp tục diễn ra sôi động và vui vẻ….Ăn xong các nàng dọn dẹp, còn KO thì trông đứng trông ngồi mong mõi chờ   đợi “người trong mộng” sắp tới sẽ ra đón, ai ngờ anh H mình không hiểu được thành ý này của KO nên cứ dựa vào nàng  “hu gồ” chỉ đường, ghét anh H ghê, nhưng hỏng biết nàng “hu gồ” chỉ đường như thế nào mà xe không ghé trước cửa nhà KO mà ghé ở rất xa làm anh H phải đi bộ, hi,hi,hi ( cho anh H bỏ tật), mặc dù KO có “hơi giận” anh H ( KO nói buồn anh H ghê vì anh H chưa ra tới nhà O mà đã mua vé khứ hồi rồi ) nhưng nàng cũng cố gắng tươi cười chạy ra đón chàng vào. Mọi người chào đón anh H xong nghỉ ngơi một chút và khoảng hon 4 giờ chiều cả nhóm 12( KO+ anh Hiếu) cùng lên xe Ford thẳng tiến ra biển……( hết tập 1)

Chú thích: Mh không biết làm thơ và chẳng biết viết văn chỉ biết tường thuật dài dòng cho cả nhà đọc để biết diễn tiến quá trình đi LG mà thôi, rất tiếc là không có nhà đạo diễn T Lan cùng đi , chỉ cần T Lan chú thích vào từng tấm ảnh  quan trọng là cả nhà đã hiểu rồi, chứ đâu có dài dòng như Mh đâu, thôi thì cứ đọc cho đỡ buồn nha cả nhà thân yêu, giờ chỉ hy vọng nhà thơ T Châu viết lời bình hay làm thơ gì đó mà thôi, nếu không chê thì Mh sẽ tường thuật tiếp tập 2, hay là KO tường thuật nha vì diễn tiến tiếp theo thì đã có KO rồi.

By Mai Hoa

22/06/12



TAN TRUONG

Posted by Christina on June 8, 2012 at 11:05 PM Comments comments (0)

    TAN TRƯỜNG

sân , chiều nắng rải

Tan trường , áo trắng say ,

Thế nhân có ai bay ?

Cờ lo đùa với gió .

        Em đi , mẹ vội đưa ,

        Cây lá còn say sưa

        Em về , cha sẵn đón ,

        Phố chen lắm ! duyên thừa .

Nhanh nhanh , tờ “ Thứ Hai “

Lịch bỏ ngày , nhắc ai

Cây đong đưa , áo đổ ,

Xào xạc , quanh lá dài .

        Rời . . . mưa rơi . . . mưa rơi ,

        Tóc thề , tỏa muôn nơi

        Xa dần . . . xa dần đến ,

        Theo nhau , giọt nối lời .

Ta giận người , éo le

Cưới một đời , chở che .

Tan trường , tan sắc áo

Vòng xoay cúi nhìn xe .

        Là tiếc nuối mênh mang ,

        Ngọt , chua bánh tráng tan ,

        Thoáng quên , đời mỏi mệt

        Tan trường , mây lang thang .

                     Nguyễn Tường Châu

                           24 / 05 / 2012

CAI DUYEN...TOI & CHANG - Do Hong Loan

Posted by Christina on May 28, 2012 at 7:00 PM Comments comments (0)

CÁI DUYÊN...TÔI & CHÀNG

Nếu tôi nhớ không lầm thì hôm ấy là một ngày tiết trời vào Thu năm 1986. Sau khi đã thỏa mãn với một buổi ăn trưa "nhẹ nhàng" ở quán phở bình dân trước cổng trường Cao Đẳng Sư Phạm , chúng tôi , 4 nàng công chúa  "mỗi người một vẻ...,mười phân vẹn mười..." đi bộ ngược về trường để tìm một chỗ..."gửi gió cho mây ngàn bay...", bởi theo thói quen muôn thuở của các nàng , ăn no rồi thì phải đi thiếp thôi. Chúng tôi tìm được một phòng học trống trên lầu 1 của khoa Lý để thả hồn trong mơ với những chàng hoàng tử đẹp trai nào đó... chắc ở một phương trời rất xa xôi ...mà chẳng bao giờ chúng tôi gặp được. Ngày xưa , ai lại không mơ tìm được 1 chàng hoàng tử lý tưởng như vậy !

Tôi giật mình nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường. Chết rồi , sắp đến giờ họp rồi , mấy con bé này sao vẫn còn say sưa giấc mộng vậy cà? Tôi đến đánh thức T , cô nàng giương đôi mắt nâu mơ màng nhìn tôi..."ối dào , sao ngủ chưa đã vậy?". Nghe tiếng T , 2 cô bé kia cũng trở mình , quạnh quẹ vài tiếng rồi cũng ngồi dậy. Chả là trưa nay, chúng tôi có một cuộc họp mặt với sinh viên  tất cá các khoa đi thực tập cùng trường với mình...để gặp gỡ , làm quen , trao đổi..., cho đỡ phải ngỡ ngàng khi gặp nhau ở trường thực tập. L và M cùng đi chung một trường Hùng Vương , còn tôi và T thì đi trường Marie Curie.

Thế là chúng tôi chia ra làm 2 ngả , tôi và T bước vội vã ngược về phía khoảng sân của khoa Toán , nơi đó sẽ là điểm hẹn của nhóm Thực Tập Marie Curie chúng tôi. Bước vào phòng đã thấy có vài sinh viên các khoa khác ngồi ở đó...Thật tình mà nói , gần 4 năm học ở đây , hàng ngày đi ra đi vào , chúng tôi chỉ quen mặt một vài sinh viên khác khoa , để lỡ có chạm mặt nhau thì chỉ....gườm gườm nhìn nhau bằng những đôi mắt mang hình viên đạn ...mà thôi , chứ chưa hề hé môi chào nhau một tiếng ! Nghĩ thật tức cười , sao ngày ấy các nàng chả biết chút xíu gì là phép lịch sự xã giao vậy trời , đáng đời lắm chứ , thảo nào...gần đến ngày ra trường rồi mà các nàng vẫn ê sắc ế...chả có được một mối tình để cất trong tủ kính làm kỹ niệm .

Lần lượt mọi người đã vào đông đủ. Trên bục giảng , người Thầy hướng dẫn đang mở đầu buổi họp bằng những lời chúc mừng các anh chị sinh viên các khoa , cơ duyên đã tụ họp các anh chị vào cùng một nhóm để chuẩn bị làm những thầy giáo , cô giáo của tương lai. Vài tiếng vỗ tay vang lên như cũng tán thành với những lời Thầy đã chúc tụng. Thế rồi Thầy bắt đầu đọc danh sách để điểm danh từng người , ai có mặt...thì cho Thầy cùng mọi người xem mặt...mà làm quen...

Tôi miên man ngồi nghe Thầy xướng tên từng người ..., rồi từng cánh tay đưa lên , từng gương mặt...tươi cười có , rầu rĩ có , căng thẳng có ,mệt mỏi có , chán chường có , buồn ngủ có...và, đờ đẫn cũng có luôn...Ôi , cả một đoàn thực tập  muôn màu muôn vẻ..., chắc chắn các em học sinh sẽ được một tháng tha hồ mà...chọc phá tơi tả các thầy cô giáo thực tập của mình !

Bỗng tôi nghe Thầy xướng lên 1 cái tên "..............." ... , rồi...im lặng...30 giây...1 phút..., không có tiếng ai đáp lại. Tôi nhìn quanh lớp , không thấy cánh tay nào giơ lên..., vẫn im lặng bao trùm..., rồi tiếng Thầy vang lên với 1 câu hỏi và tự trả lời..."vắng mặt " . Tự dưng có một cái gì đó làm tôi chú ý , rồi tôi ngẫm nghĩ..."cái tên nghe là lạ , ngồ ngộ , hay hay..., nhưng sao không thấy người vậy cà? Mình sẽ ...nhớ cái tên này để xem...chàng ra sao."

Thoáng một cái tên , sao lòng tôi bỗng dưng...có một chút gì đó hơi là lạ...Tôi giấu kín nổi niềm  riêng tư này , không kể cho bất cứ một ai , kể cả cô nàng T thân nhất ngày xưa đi thực tập chung. Và cũng cơ duyên làm sao , lần đầu tiên giáp mặt chàng cũng là lần đầu T giới thiệu với tôi...cái tên tội phạm xui xẻo ...mà T được chỉ định làm chủ nhiệm chung 1 lớp ...

Sau này, khi tôi hỏi chàng hôm ấy sao không đến họp , chàng nói phải bận đi...kèm trẻ tại gia...Cũng hay , nếu như ngày ấy chàng cũng có mặt như bao nhiêu người khác , thì ...thoáng một cái tên..., thoáng một gương mặt..., chưa chắc đã để lại một cái gì đó..."hay hay ,là lạ, ngồ ngộ"...trong tâm trí của tôi ngày đó. Có lẽ...đó là...CÁI DUYÊN...TÔI & CHÀNG !

May 2011

By Hong Loan


You need Adobe Flash Player to view this content.



Rss_feed

Oops! This site has expired.

If you are the site owner, please renew your premium subscription or contact support.